Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Rõ ràng trước kia còn thích bám theo sau lưng anh đến vậy, sao thái độ đối với anh đột nhiên lại thay đổi rồi? Nói rằng Mộc Uyển Uyển không còn thích anh nữa, Ôn Lâm dù thế nào cũng không tin. Vì vậy anh cho rằng Mộc Uyển Uyển đúng như lời Tống Đình Vũ nói, quả thật là đã đổi sang một thủ đoạn khác. Đây là đang chơi trò “dụ rồi thả” với anh sao? hay là còn định giở trò khác nữa? Ôn Lâm hừ lạnh một tiếng rồi nói: “Mau dẫn tôi đi gặp ông đi.”
Mộc Uyển Uyển không hề biết những suy nghĩ trong lòng của Ôn Lâm, cô chỉ cảm thấy mình thật xui xẻo, đúng là xúi quẩy.
“Ông đang làm kiểm tra bên khoa tiêu hóa, anh qua đó trước đi, tôi ở đây đăng ký trước số cho hạng mục kiểm tra tiếp theo.”
Ôn Lâm gật đầu, liền đi sang phía khoa tiêu hóa, khi anh tới nơi thì ông nội Ôn vừa đúng lúc làm xong kiểm tra và đi ra ngoài.
“Ông nội.”
Đối với ông nội Ôn, Ôn Lâm từ trước đến nay luôn vô cùng kính trọng.
Ông nội Ôn là người xuất ngũ từ quân đội, sở dĩ năm xưa Ôn Lâm nhập ngũ, phần lớn là vì chịu ảnh hưởng từ ông. Vì vậy trong nhà họ Ôn, anh là người nghe lời ông nội Ôn nhất.
“Sao cháu cũng đến bệnh viện vậy? Là Uyển Uyển gọi cháu đến à?”
Đối với người cháu này của mình, ông nội Ôn vẫn luôn rất lấy làm tự hào, dù sao thì tuổi còn trẻ mà đã lập được không ít quân công, lên đến chức đoàn trưởng, sau này con đường phát triển trong quân đội chắc chắn chỉ ngày càng thuận lợi hơn. Nhưng người cháu này của ông lại có tính cách quá kiêu ngạo, đặc biệt là trong chuyện tình cảm, lại càng chẳng chịu thông suốt, chỉ riêng điểm này thôi cũng đủ khiến ông đau đầu rồi!
“Tiểu Như hôm nay xuất viện, cháu đến đón cô ấy, tình cờ gặp Mộc Uyển Uyển mới biết ông đến đây khám sức khỏe.”
Ôn Lâm dùng lời lẽ ngắn gọn để giải thích.
Ai ngờ vừa nghe những lời này, ông Ôn liền nổi giận.
“Ôn Lâm, cháu đã giúp đỡ mẹ con Lâm Huệ Như đủ rồi đó, dù sao cháu đã cùng Uyển Uyển kết hôn rồi, vậy nên sau này cháu cần duy trì khoảng cách với Lâm Huệ Như đi. Nếu như cháu khiến Uyển Uyển phải uất ức, ta liền đánh gãy chân cháu.”
Ông nội Ôn sống đến từng ấy tuổi, nhìn người là nhìn chuẩn nhất, con bé Lâm Huệ Như đó tâm tính không ngay thẳng, đầy rẫy mưu mô toan tính. Nếu Ôn Lâm còn không giữ khoảng cách với cô ta, sau này chưa biết sẽ gây ra chuyện rối rắm gì nữa đâu!
“Ông nội cháu có chừng mực ạ.”
“Cháu có chừng mực gì? Cháu phải nhớ rằng cháu đã kết hôn rồi, đừng làm những chuyện sau này cháu sẽ phải hối hận!”
Ông nội Ôn với vẻ mặt nghiêm nghị, đã đưa ra lời cảnh cáo đối với Ôn Lâm.
Ôn Lâm tuy không cảm thấy mình có gì sai, nhưng ngoài miệng cũng không nói thêm lời nào nữa.
Nhưng ông nổi giận như vậy, có lẽ là vì Mộc Uyển Uyển vừa rồi lại đi mách lẻo, trước đây cô cũng chẳng ít lần làm thế. Sắc mặt Ôn Lâm trầm xuống vài phần, anh vô cùng ghét cảm giác bị người khác khống chế, nắm thóp như thế này.
Mộc Uyển Uyển quay lại, nhìn thấy hai ông cháu đứng đối diện nhau trong bầu không khí im lặng. Cô vội vàng đỡ ông nội Ôn đi làm hạng mục kiểm tra tiếp theo.
Làm xong toàn bộ các hạng mục kiểm tra toàn thân mất hơn hai tiếng đồng hồ, kết quả kiểm tra phải vài ngày nữa mới có.
Sau khi rời khỏi bệnh viện, hai người bọn họ đưa ông nội Ôn về nhà cũ xong xuôi rồi mới trở về nhà mình.
Suốt dọc đường, hai người không ai nói với ai một lời, bầu không khí vô cùng kỳ quái và ngượng ngập. Mộc Uyển Uyển thì lại chẳng cảm thấy có gì không tự nhiên, bởi trong đầu cô lúc này toàn nghĩ đến chuyện bán đồ kho. Bây giờ tuy đã cho phép bày quầy bán hàng, nhưng việc quản lý vẫn vô cùng nghiêm ngặt, nếu cô bày quầy để bán thì sẽ rất phiền phức. Mộc Uyển Uyển nghiêng về phương án cung cấp hàng cho các quán ăn hơn, như vậy sẽ tránh được không ít phiền phức, hơn nữa lượng hàng mà quán ăn cần cũng rất lớn, lại còn có thể hợp tác lâu dài với người ta. Bây giờ cô thực sự rất cần tiền, đợi đến khi tích góp đủ tiền, cô cũng có thể mua một căn nhà nhỏ, nếu không thì sau khi ly hôn với Ôn Lâm, cô thật sự sẽ không có chỗ nào để đi.
Sau khi về đến nhà, Mộc Uyển Uyển vừa định vào phòng ngủ thu dọn đồ đạc của mình, chuyển hết quần áo sang phòng khách, thì Ôn Lâm đã kéo cô lại trước.
“Có chuyện gì không?”
“Mộc Uyển Uyển, có vài lời tôi vẫn phải nói rõ với cô, mặc dù tôi không thích cô, nhưng bây giờ chúng ta đã kết hôn rồi, tôi sẽ gánh vác trách nhiệm mà một người chồng nên gánh. Tôi không quan tâm cô đang toan tính điều gì, tôi đều khuyên cô đừng ôm quá nhiều hy vọng. Còn phía ông nội, chuyện giữa chúng ta đừng lúc nào cũng mang ra nói trước mặt ông.”
Ôn Lâm nói rất nghiêm túc, vốn dĩ anh chẳng mấy để tâm đến những chuyện tình cảm, phụ nữ từ trước đến nay đều rất phiền phức. Việc kết hôn với Mộc Uyển Uyển cũng là do bị ông nội ép buộc, đây đã là sự nhượng bộ lớn nhất mà anh có thể làm được rồi. Nếu Mộc Uyển Uyển còn ôm ảo tưởng rằng anh có thể thích cô, thì điều đó căn bản là không thể! Bất kể Mộc Uyển Uyển có giày vò, làm trò gì, có đổi sang thủ đoạn nào đi nữa, anh cũng sẽ không thích cô, chỉ là sẽ khiến anh thêm không ít phiền phức mà thôi. Bản thân anh là người ghét phiền phức nhất.
Mộc Uyển Uyển mặt đầy dấu hỏi. Cái gã đàn ông khốn này trí nhớ kém từ bao giờ thế không biết? Buổi sáng cô đã nói với anh ta rõ ràng lắm rồi mà, cô chẳng hề ôm ấp hy vọng gì cả, cô là thật sự muốn ly hôn! Cành cao thế này, cô không với tới nổi đâu!
“Tôi nói với anh chuyện ly hôn là hoàn toàn nghiêm túc, trong khoảng thời gian này anh có thể nộp đơn xin ly hôn rồi, tôi sẽ cố gắng hết sức thuyết phục ông nội Ôn đồng ý.” Mộc Uyển Uyển đành phải nhấn mạnh lại thêm một lần nữa.
Ôn Lâm nhìn chằm chằm người phụ nữ trước mặt, Mộc Uyển Uyển lại nhắc đến chuyện ly hôn. Chẳng lẽ cô ta thật sự muốn ly hôn với mình sao? Không thể nào! Phản ứng đầu tiên của Ôn Lâm chính là không tin.
Anh ấy nhìn biểu cảm và thái độ của Mộc Uyển Uyển trông có vẻ là thật, liệu một người có thể có sự thay đổi như vậy trong một khoảng thời gian ngắn không? Hay là cô ấy vẫn đang giận dỗi? Trước đây Mộc Uyển Uyển từng vì Lâm Huệ Như mà giận anh ấy, nhưng lúc đó cô ấy luôn chạy đến trước mặt anh vừa khóc vừa làm ầm ĩ, chưa bao giờ giống như bây giờ. Ôn Lâm tỏ ra nghi ngờ trước sự thay đổi của Mộc Uyển Uyển, nhưng nếu có thể ly hôn thì cũng là một chuyện tốt. Anh không muốn bị ràng buộc với Mộc Uyển Uyển để sống cùng nhau suốt cả đời. Cho dù Mộc Uyển Uyển không nhắc đến, nếu sau này có cơ hội, có lẽ anh cũng sẽ là người đề xuất trước. Đã vậy, bây giờ Mộc Uyển Uyển đã chủ động đề cập rồi, bất kể là cô ấy thật lòng hay chỉ giả vờ, nhân cơ hội này ly hôn sớm cũng tốt. Dù sao thì cuộc hôn nhân của hai người họ vốn dĩ đã là một sai lầm. Còn việc sau này Mộc Uyển Uyển có hối hận hay không, thì anh cũng không muốn nghĩ nhiều đến nữa.
Sau khi suy nghĩ thấu đáo, Ôn Lâm liền nói: “Được, đợi nghỉ phép cưới xong quay về tôi sẽ nộp đơn ly hôn.”
Chuyện ly hôn đã bàn bạc xong xuôi, Mộc Uyển Uyển càng cảm thấy thoải mái hơn, bữa tối cô dự định sẽ ăn cho thật ngon. Dù sao thì cô cũng là người đã chết một lần, nên bây giờ đặc biệt trân trọng mạng sống của mình, không có gì quan trọng hơn việc có một cơ thể khỏe mạnh! Trong nhà vẫn còn Ôn Lâm, tuy Mộc Uyển Uyển rất không muốn nấu cơm cho anh, nhưng dù sao cũng đang ở nhà người ta, tiện tay làm cho anh một phần cũng không phải là không được.
Mộc Uyển Uyển ở trong bếp nhào bột, cắt một ít thịt sợi, làm món mì thịt sợi. Mì cô nhào rất dai, sợi mì vừa dẻo vừa có độ đàn hồi, lại còn dai để nhai, thịt sợi được cắt rất mỏng, ăn vào mềm và non, nước dùng mì thì thơm ngọt, đậm đà.
Ôn Lâm chỉ trong vài phút đã ăn sạch một tô mì lớn, anh không ngờ tay nghề của Mộc Uyển Uyển lại tốt đến vậy. Sau bữa ăn, anh chủ động dọn dẹp bát đũa, còn Mộc Uyển Uyển thì đi vào phòng tắm để tắm rửa.
Hôm nay cô đã chạy đi chạy lại ở bệnh viện gần nửa ngày, vừa rồi lại còn bận rộn trong bếp, thời tiết vốn đã nóng, người đổ mồ hôi nhễ nhại. Tắm xong cô mới cảm thấy trên người không còn mùi mồ hôi khó chịu đó nữa. Nhưng đang tắm thì bỗng nhiên trước mắt tối sầm lại, nước cũng ngừng chảy. Mộc Uyển Uyển giật mình hoảng hốt, cô đang gội đầu mà, chuyện này là sao vậy?
Ôn Lâm đang ở trong phòng ngủ liền lập tức đi ra, gõ gõ cửa phòng tắm.
“Em tắm xong chưa? Lúc sáng anh về có thấy khu vực gần đây đang sửa đường, có thể là đường dây gặp sự cố nên mới bị cúp nước cúp điện.”
“Chưa xong, anh có thể giúp tôi múc một ít nước mang vào được không? Nước lạnh cũng được.”
Mộc Uyển Uyển lau qua mắt một cái, dù thế nào cô cũng phải xả sạch đầu tóc rồi mới tính tiếp được.
“Được, em đợi một chút.”
Ôn Lâm đi vào bếp, may mà trong nhà có bình giữ nhiệt, trong đó có một bình còn nước nóng. Anh đổ nước vào một cái thùng gỗ nhỏ, rồi lại pha thêm một ít nước nóng.
“Anh chuẩn bị xong rồi, đã đặt ở trước cửa cho em, em mang vào đi.”
Ôn Lâm lại gõ cửa một lần nữa, nói xong liền quay người đi ra phòng khách. Mộc Uyển Uyển nghe thấy tiếng bước chân đi xa rồi mới mở cửa phòng tắm, xách thùng gỗ vào bên trong. Nhưng cô đã đánh giá thấp trọng lượng của chiếc thùng gỗ, lại thêm nền phòng tắm đầy bọt xà phòng, chân cô trượt một cái rồi ngã nhào xuống đất một cách chật vật, trong miệng cũng theo phản xạ bật ra một tiếng thét.
Nghe thấy động tĩnh, Ôn Lâm lập tức chạy tới. Nhìn thấy cảnh tượng trước mắt, anh sững người ngay tại chỗ. Thị lực của anh rất tốt, cho dù trong ánh sáng mờ tối, anh vẫn có thể nhìn rõ Mộc Uyển Uyển đang nằm trên sàn nhà.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


