Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

VỢ TRƯỚC XINH ĐẸP QUÁ QUYẾN RŨ, SĨ QUAN MẶT LẠNH CẦU PHỤC HÔN Chương 2: Ôn Lâm, Chúng Ta Ly Hôn Thôi

Cài Đặt

Chương 2: Ôn Lâm, Chúng Ta Ly Hôn Thôi

Khoảng chừng mười phút sau, Mộc Uyển Uyển đã đến nhà cũ họ Ôn. Cổng lớn đang mở, cô đi thẳng vào sân, ông nội Ôn cũng vừa mới dậy, đang luyện thái cực trong sân.

Ông nội Ôn mặc dù đã 70 tuổi, nhưng trông vẫn rất cường tráng, nhiều năm trong quân ngũ khiến trên người ông toát ra một loại uy áp khó diễn tả thành lời.

Vừa nhìn thấy Mộc Uyển Uyến đến, trên gương mặt ông nội Ôn lập tức hiện lên nụ cười hiền từ.

“Là Uyển Uyển đến à, như thế nào sớm như vậy đã đến đây rồi?”

“Ông nội, con đến đưa cho ông nội bữa sáng ạ.”

Mộc Uyển Uyển bước đến trước bàn trong đình viện, đem bữa sáng mở ra, hương vị bỗng chốc liền tỏa ra hương thơm.

Ông nội Ôn vừa nhìn thấy trên đĩa bày những chiếc sủi cảo hấp tròn trịa, to nhỏ gần như nhau là đã dấy lên khẩu vị, lại còn bát cháo kia, mùi thơm tươi ngon lan tỏa, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta thèm ăn.

“Tay nghề của nha đầu này từ khi nào lại giỏi đến thế? Ông già này hôm nay đúng là có phúc được ăn ngon rồi!”

Mộc Uyển Uyển mỉm cười, dìu ông nội Ôn ngồi xuống trước bàn.

Kiếp trước cô một mực tin tưởng câu “muốn giữ được trái tim người đàn ông trước tiên phải chinh phục được dạ dày của anh ta”. Vì muốn Ôn Lâm thích mình, cô đã khổ luyện nấu nướng, nhưng đến cuối cùng Ôn Lâm cũng chẳng ăn được mấy lần cơm do cô nấu.

Ông nội Ôn gắp một chiếc sủi cảo hấp, đưa vào miệng cắn một cái thì nước bên trong liền trào ra, phần nhân thịt bên trong rất dai mềm, còn cho thêm nấm hương, có vị tươi ngon khó diễn tả. Ông ăn liền một lúc mấy chiếc. Uống thêm một ngụm cháo nóng hổi, vừa thanh mát lại ấm bụng, thật sự có một cảm giác thoải mái khó tả.

“Uyển Uyển, cháu cũng ngồi xuống cùng ông ăn sáng đi.”

“Vâng ạ.”

Mộc Uyển Uyển vốn là cũng định ngồi ăn cùng ông nội Ôn. Cô ngồi xuống bên cạnh ông, ăn được mấy miếng liền nói ngay: “Ông ơi, chiều nay cháu đưa ông đi bệnh viện kiểm tra sức khỏe nhé.”

Ông Ôn sững người một chút, rồi liền xua tay: “Đang yên đang lành kiểm tra sức khỏe làm gì? Cơ thể ông nội thế nào ông tự rõ nhất, không cần tốn tiền oan uổng đó!”

“Ông nội, cháu gần đây đọc báo thấy có rất nhiều người cao tuổi đều có một số bệnh tiềm ẩn; có khi rõ ràng chỉ là bệnh vặt, nhưng vì không coi trọng nên cuối cùng đều trở thành bệnh nặng. Cháu biết sức khỏe của ông nội từ trước đến nay vẫn luôn rất tốt, nhưng cháu có chút không yên tâm, chúng ta cứ đi kiểm tra một chút, không có vấn đề gì đương nhiên càng tốt, thật có vấn đề cũng có thể sớm biết để xử lý.”

Mộc Uyển Uyển với gương mặt đầy vẻ lo lắng, ông nội Ôn chỉ cảm thấy trong lòng ấm áp vô cùng, ông biết ngay rằng chẳng có ai hiểu chuyện, ngoan ngoãn bằng nha đầu Uyển Uyển này. Mặc dù ông thấy việc đi bệnh viện thật phiền phức, nhưng cuối cùng vẫn là đồng ý.

Mộc Uyển Uyển lúc này mới thở phào nhẹ nhõm, kiếp trước ông nội Ông chính là gặp vấn đề ở dạ dày, vì không được phát hiện sớm nên mới phát triển thành ung thư dạ dày, đến cuối cùng chưa kịp điều trị thì đã qua đời.

Nếu như có thể phát hiện sớm, có lẽ đã không nghiêm trọng đến vậy, cô được sống lại một kiếp, không muốn trơ mắt nhìn ông nội Ôn phải chịu khổ thêm lần nữa.

Sau khi ăn sáng xong cùng ông nội Ông, Mộc Uyển Uyển cũng không quay về nhà, mà nhân tiện đi hợp tác xã cung ứng, cô không muốn lại có bất kỳ quan hệ nào với Ôn Lâm, việc cùng anh ly hôn chỉ là chuyện sớm muộn. Sau khi ly hôn cô cũng không muốn trở về nhà sống ở nhà mẹ đẻ, dù sao cô cũng có hai anh trai, mà cả hai đều đã lập gia đình.

Một đại gia đình đông người như vậy sống chung quả thật không tiện, vì thế điều cô cần nhất lúc này chính là tiền! Mộc Uyển Uyển cô là người đã sống qua một kiếp người, cô biết rõ trong vài năm tới, kinh tế đất nước sẽ phát triển nhanh đến mức nào, thời điểm này khắp nơi đều là “vàng”, chính là thời cơ tốt nhất để kiếm tiền. Hiện giờ trong tay cô tổng cộng cũng chỉ có mười tệ, số tiền đó còn là do trước đây ông nội Ôn đưa cho cô, tuy có hơi ít, nhưng dùng làm vốn khởi đầu cho cô thì cũng đã đủ.

Mộc Uyển Uyển mua một ít gia vị ở hợp tác xã cung ứng, còn mua thêm hai bộ lòng heo và bốn cái giò heo, thời buổi này lòng heo và giò heo đều không đáng tiền, đa số mọi người đều thích mua thịt ba chỉ, vì vậy Mộc Uyển Uyển tổng cộng cũng chỉ tốn hơn ba tệ.

Cô cũng chẳng chê mùi hôi, vui vẻ bỏ hết vào trong giỏ, rồi nhanh bước đi về phía nhà.

Mộc Uyển Uyển về đến nhà mới phát hiện cánh cổng ngoài cùng lại đang mở. Chẳng lẽ là Ôn Lâm đã về rồi sao? Nhưng vừa đi đến cửa, còn chưa kịp vén rèm bước vào, đã nghe thấy từ bên trong vọng ra tiếng trò chuyện.

“Tôi nói này lão Ôn, sao cậu lại thật sự cưới cái cô thôn nữ đó vậy, hai người hôm qua còn làm lễ cưới, giờ thì ai ai cũng biết rồi. Vậy thì cậu thật sự không thể hối hận nữa đâu! Cái cô Mộc Uyển Uyển đó thì chỗ nào xứng với cậu chứ? Cũng không hiểu ông nội Ôn nghĩ gì mà cứ nhất quyết ép cậu cưới cô ta. Theo tôi thấy thì cô ta cũng chỉ được mỗi cái mặt coi được, nhưng nhìn cái là thấy quê mùa, thô kệch ngay!”

Trong phòng, một người đàn ông chải tóc vuốt ngược ngồi bên cạnh Ôn Lâm, da dẻ trắng trẻo, ngũ quan thanh tú, nhưng cách ăn mặc thì sặc sỡ lòe loẹt, trông chẳng khác nào một con công hoa.

Ôn Lâm khẽ nhíu mày, giọng nói lạnh lùng cất lên: “Đối với tôi, cưới ai cũng như nhau, ông nội thích cô ta, thì tôi cưới. Đình Vũ, cậu chú ý lại thái độ của mình đối với cô ấy đi, dù thế nào thì bây giờ cô ấy cũng là vợ tôi, đừng mở miệng ra là gọi cô ấy là “con nhỏ nhà quê” nữa, cô ấy có tên đàng hoàng.”

Anh không thích Mộc Uyển Uyển, đương nhiên đối với cô cũng chẳng có ác cảm gì, nhưng đã ông nội kiên quyết bắt anh cưới, thì anh đồng ý để tai được yên tĩnh hơn nhiều, nếu không thì sau này thế nào cũng bị càm ràm mãi.

“Chậc chậc chậc, tôi thấy chuyện này không đơn giản vậy đâu! Con nhỏ nhà quê đó thủ đoạn ghê gớm như vậy, lại còn dựa vào việc ông nội Ôn chống lưng cho, sau này chưa biết chừng sẽ ép cậu đến mức nào nữa! Hơn nữa, cậu đã nghĩ đến Huệ Như sẽ thế nào chưa? Theo tôi thì lúc đầu cậu thà cưới Huệ Như còn hơn, đằng nào cũng tốt hơn cưới một con nhỏ nhà quê chứ!”

Tống Đình Vũ bênh vực, đòi công bằng thay cho Lâm Huệ Như, đối với Mộc Uyển Uyển lại càng vô cùng chán ghét.

Ôn Lâm hờ hững liếc anh ta một cái: “Đình Vũ, tôi coi Huệ Như như em gái, sau này đừng nói những lời như thế nữa, kẻo lại sinh ra những hiểu lầm không cần thiết.”

Tống Đình Vũ bĩu môi, hiểu lầm với chẳng hiểu lầm gì chứ! Ai mà chẳng nhìn ra Lâm Huệ Như thích Ôn Lâm, e rằng chỉ có mỗi Ôn Lâm là không nhận ra thôi!

Mộc Uyển Uyển đứng ở cửa nghe rõ mồn một toàn bộ cuộc đối thoại của hai người, cô không nhịn được mà cười lạnh trong lòng, sau đó trực tiếp vén rèm bước vào trong, sự xuất hiện đột ngột của cô khiến cả hai người đàn ông đều không kịp trở tay.

Tống Đình Vũ chẳng hiểu sao lại có chút chột dạ, cúi đầu đưa tay sờ sờ mũi mình, không dám nhìn Mộc Uyển Uyển.

Ôn Lâm nhìn thấy cô xách đồ trên tay thì chủ động đứng dậy bước tới, định đưa tay nhận lấy chiếc giỏ trong tay cô. Nhưng Mộc Oản Oản lại lùi về sau một bước.

Ôn Lâm sững người lại, hoàn toàn không ngờ rằng Mộc Uyển Uyển lại có phản ứng như vậy.

“Mùi gì thế? Này con nhỏ nhà quê, cô mua cái gì vậy, sao mà hôi thế này!”

Tống Đình Vũ dù đứng cách một đoạn vẫn ngửi thấy mùi hôi nồng xộc thẳng vào mũi, anh ta đưa tay bịt mũi, trên mặt đầy vẻ ghê tởm.

Mộc Uyển Uyển lạnh lùng liếc nhìn anh ta: “Hôi lắm sao? Tôi lại thấy không hôi bằng cái miệng của anh.”

Vừa nghe câu này, mắt Tống Đình Vũ lập tức trợn tròn, trong ánh mắt như bắn ra lửa.

“Con nhỏ nhà quê, cô nói cái gì cơ? cô có gan nói lại lần nữa không!”

“Tôi nói miệng của anh rất hôi, khuyên anh về nhà đánh răng cho đàng hoàng đi.”

Mộc Uyển Uyển mặt nhỏ căng ra, lạnh lùng, nói xong liền quay đầu bước thẳng vào bếp, đến cả Ôn Lâm cô cũng chẳng thèm liếc nhìn thêm một cái.

Tống Đình Vũ là bạn nối khố của Ôn Lâm, quan hệ giữa hai người luôn rất tốt. Kiếp trước, sau khi cô kết hôn với Ôn Lâm, Tống Đình Vũ vẫn luôn tỏ ra khinh thường, ghét bỏ cô, trong mắt anh ta, Ôn Lâm tốt đủ mọi bề, dĩ nhiên không phải loại “thôn nữ” như cô có thể xứng đôi.

Cô vốn chính là tự ti sẵn, thái độ của Tống Đình Vũ lại càng khiến cô thiếu cảm giác an toàn hơn. Vì thế cô càng ra sức lấy lòng Ôn Lâm, thậm chí hễ gặp Tống Đình Vũ là lại rụt rè, khép nép. Nhưng đó đã là cô của kiếp trước rồi, còn cô của kiếp này thì chẳng thèm để tâm đến mấy lời nhảm nhí vô thưởng vô phạt đó!

Tống Đình Vũ mặt mày đầy vẻ khó chịu: “Lão Ôn, cậu thấy chưa? Con nhỏ nhà quê này đúng là to gan thật rồi, dám mắng tôi cơ đấy!”

Ôn Lâm nhìn theo bóng lưng Mộc Uyển Uyển bước vào bếp, đôi môi mỏng khẽ mím lại, không biết có phải là ảo giác của anh hay không, mà sao anh lại cảm thấy Mộc Uyển Uyển dường như đã thay đổi rồi? Chẳng lẽ cô giận vì chuyện tối qua anh không về? hay là vì cô vừa nghe thấy những lời mà Tống Đình Vũ nói lúc nãy?

Anh quay sang nhìn Tống Đình Vũ, trầm giọng nói: “Vốn dĩ là cậu sai trước, cậu đi xin lỗi đi.”

“Lão Ôn, cậu bảo tôi đi xin lỗi một con nhỏ nhà quê sao? cậu không nhầm đấy chứ? tôi vừa rồi có câu nào nói sai đâu, cậu còn coi tôi là anh em nữa hay không vậy!”

Lần này Tống Đình Vũ thật sự nổi giận, thấy sắc mặt Ôn Lâm cũng lạnh đi mấy phần, anh ta hừ lạnh một tiếng, dứt khoát quay người bỏ đi. Dù thế nào thì bảo anh ta đi xin lỗi con nhỏ nhà quê đó là chuyện không thể nào!

Ôn Lâm bất lực thở dài một hơi, vừa định vào bếp giải thích với Mộc Uyển Uyển, thì Mộc Uyển Uyển đã đi ra trước từ bên trong.

Ôn Lâm vừa nói được nửa chừng thì đã bị cắt ngang.

Mộc Uyển Uyển ngẩng đầu nhìn người đàn ông trước mặt, vẻ mặt bình tĩnh, dứt khoát cất lời: “Ôn Lâm, chúng ta ly hôn đi.”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc