Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Ôn Lâm bị thương không thể cử động, nên hai người Vương Đại Trụ bưng mì vào phòng, ở lại ăn cùng anh.
Mộc Uyển Uyển đặt một chiếc bàn nhỏ lên giường của Ôn Lâm, để anh ăn uống được thuận tiện hơn một chút.
Bát mì nóng hổi kết hợp với nước dùng màu trắng sữa, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta thèm ăn. Ôn Lâm gắp một đũa mì cho vào miệng, sợi mì dai ngon, trơn mượt khi ăn, nước dùng thì đậm đà thơm ngậy, khiến khẩu vị của anh lập tức được khơi dậy.
Hai người Vương Đại Trụ ăn càng thêm hăng say, ba người đàn ông to lớn chỉ vài miếng đã ăn sạch một bát mì. May mà Mộc Uyển Uyển nấu khá nhiều, lại múc thêm cho họ một chút nữa.
“Chị dâu, tay nghề của chị đúng là quá đỉnh! Tôi thấy còn ngon hơn cả đồ ăn ở mấy quán ăn quốc doanh bên ngoài nữa.”
“Đúng vậy đó, đoàn trưởng, anh đúng là có phúc thật! Cưới được một người vợ như chị dâu, vừa xinh đẹp lại vừa khéo tay như thế!”
Lần này họ đúng là không uổng công đưa đoàn trưởng về, đợi sau khi quay lại đơn vị, nhất định phải kể thật kỹ cho anh em trong đoàn nghe xem vợ của đoàn trưởng Ôn tốt đến mức nào!
Tiễn họ đi xong, Mộc Uyển Uyển lại ghé sang phòng ngủ của Ôn Lâm một lần nữa.
“Tôi lát nữa sẽ đi ngủ, tối nay nếu anh có chuyện gì thì cứ gọi tôi.”
Ôn Lâm bị thương đến mức này, đi lại chắc chắn cũng phải có người đỡ, nếu nửa đêm muốn đi vệ sinh thì một mình anh cũng không thể tự xoay xở được.
Hiện tại cô và Ôn Lâm vẫn chưa ly hôn, cô có trách nhiệm chăm sóc anh, huống chi anh còn bị thương vì thi hành nhiệm vụ, cô càng không thể mặc kệ được.
Ôn Lâm cảm ơn: “Ừm, làm phiền em rồi.”
Mộc Uyển Uyển cũng không nói thêm gì, sau khi tắm xong liền sang phòng khách ngủ.
Mấy ngày nay cô cũng chẳng được rảnh rỗi gì, nên tối đó ngủ rất say, đến hơn chín giờ sáng hôm sau mới dậy.
Sau khi rửa mặt xong, cô gõ nhẹ cửa phòng ngủ chính, bước vào rồi mới phát hiện ra rằng Ôn Lâm vẫn chưa tỉnh dậy.
Mộc Uyển Uyển tiến lại gần vài bước rồi chợt nhận ra có gì đó không ổn, mặt Ôn Lâm đỏ bừng như vậy, chẳng lẽ anh bị sốt rồi sao? Cô vội vàng đưa tay sờ lên trán người đàn ông, quả nhiên là anh đã bị sốt. Nhìn kỹ lại vết thương của Ôn Lâm, băng quấn ở eo và đùi đều đã thấm ra một ít máu, có lẽ vết thương đã khâu lại bị bục ra đôi chỗ. Nhưng tối qua vẫn còn ổn mà, sao sáng nay đã thành ra thế này? Chẳng lẽ đêm qua anh đã xuống giường đi lại sao?
Mộc Uyển Uyển khẽ cau mày, dù thế nào cũng không thể để Ôn Lâm cứ sốt mãi như vậy. Cô chợt nhớ đến những loại thuốc mà Vương Đại Trụ đã mang tới hôm qua. Tình huống như thế này chắc chắn là phải kiểm tra vết thương của Ôn Lâm trước đã.
Mộc Uyển Uyển nhanh chóng cởi mở áo nửa trên của Ôn Lâm, thân hình cường tráng, săn chắc của người đàn ông lập tức lộ ra. Vai rộng eo thon, hai khối cơ ngực rắn chắc nổi rõ, đường nhân ngư và cơ bụng đều rất rõ rang, trước ngực còn có hai vết sẹo, càng khiến thân thể này tăng thêm vài phần cuồng dã, phóng khoáng và đầy mê lực.
Mộc Uyển Uyển bất giác cảm thấy mặt mình hơi nóng lên, phải công nhận rằng vóc dáng của Ôn Lâm quả thực rất đẹp, đẹp đến mức khiến cô cũng muốn đưa tay chạm thử một chút. Cô lén liếc Ôn Lâm một cái, dù sao người này cũng đang sốt, cho dù cô có sờ thì chắc anh ta cũng không biết, vậy cô sờ vài cái thì có làm sao đâu chứ?
Kiếp trước cô và Ôn Lâm kết hôn ba năm, hai người luôn ngủ riêng phòng, giữa cô và Ôn Lâm chưa từng có sự tiếp xúc như thế này. Giờ sờ vài cái thì coi như là Ôn Lâm bù đắp cho cô của kiếp trước vậy.
Mộc Oản Oản vươn tay ra, trước tiên khẽ chọc chọc hai khối cơ ngực lớn của người đàn ông, không cứng như cô tưởng tượng. Xuống thấp hơn là cơ bụng, sờ vào giống như bàn giặt đồ vậy, cảm giác tay cũng không tệ.
“Chạm vào rất thích phải không?”
Một giọng nói khàn khàn đột nhiên vang lên, Mộc Uyển Uyển giật mình, ngẩng đầu lên mới phát hiện không biết từ lúc nào Ôn Lâm đã mở mắt, đang nhìn chằm chằm vào cô.
Mộc Uyển Uyển vội vàng rụt tay lại, trong lòng không hiểu sao lại có chút chột dạ và không được tự nhiên.
Cô vội vàng giải thích: “Anh đừng hiểu lầm! Tôi thấy anh bị sốt nên muốn kiểm tra xem vết thương của anh có bị nứt ra hay không thôi.”
“Thật sao?” Ôn Lâm rõ ràng là không tin, thực ra từ đầu đến cuối anh vẫn luôn có ý thức.
Khi Mộc Uyển Uyển cởi quần áo cho anh, anh đã tỉnh lại rồi, anh biết cô muốn kiểm tra vết thương của mình. Nhưng anh không ngờ rằng Mộc Uyển Uyển lại thật sự sờ vào người anh. Bàn tay của người phụ nữ mềm mại như không xương, lại còn hơi lành lạnh, cơ thể anh lập tức căng cứng, cảm giác như toàn thân đều có chút ngứa ngáy khó chịu. Mộc Uyển Uyển vẫn chưa chịu yên phận, bàn tay lần dọc theo ngực trượt xuống dưới. Nếu anh còn không mở mắt thì e rằng sẽ không thể khống chế được bản thân mình nữa.
Mộc Uyển Uyển quay đầu né tránh ánh mắt của Ôn Lâm, đổi sang chủ đề khác rồi hỏi:
“Đêm qua anh có xuống giường đi lại không?”
“Ừ, có.”
Đêm qua anh đã đi vào nhà vệ sinh một chuyến. Vốn dĩ anh đã gọi Mộc Uyển Uyển, nhưng gọi hai tiếng liền mà cô vẫn không tỉnh dậy. Thực ra Ôn Lâm cũng cảm thấy đi vệ sinh mà còn phải để người khác đỡ thì có chút ngại ngùng, nên dứt khoát nghiến răng tự mình đứng dậy. Kết quả là vừa quay lại chưa được bao lâu thì cơn sốt đã bùng lên, khiến anh trở nên mơ mơ màng màng.
Mộc Uyển Uyển tháo băng quấn ở eo anh ra, lúc này cô mới nhìn rõ vết thương trên eo của Ôn Lâm dài đến mức nào. Một vết đao dài chừng mười xen-ti-mét vắt ngang bên eo người đàn ông, vết thương khá sâu, máu vẫn bị thấm qua bang gạc. Mộc Uyển Uyển khẽ cau mày, sau khi kiểm tra kỹ thì phát hiện vết khâu không bị đứt chỉ, chỉ là có lẽ đã bị kéo giật đến. May mà chưa nghiêm trọng như vậy, nếu không thì chắc chắn phải đưa đến bệnh viện để khâu lại lần nữa rồi. Cô thay thuốc cho Ôn Lâm lại lần nữa, sau khi băng bó xong thì lại đưa tay ra định cởi quần của người đàn ông. Vành tai của Ôn Lâm lập tức đỏ bừng lên.
“Vết thương ở đùi không sao đâu, em không cần phải lo nữa.”
Lần này vết thương trên đùi của anh nằm ở vị trí khá kín đáo. Dù anh và Mộc Uyển Uyển đã kết hôn rồi, nhưng hai người cũng chưa từng thẳng thắn nhìn thấy nhau như vậy, điều này khiến anh cảm thấy có chút ngại ngùng.
“Vết thương trên đùi của anh đã chảy máu rồi, sao có thể nói là không sao được? Bây giờ anh còn đang bị sốt nữa, nếu không xử lý vết thương kịp thời thì rất có thể sẽ bị viêm nhiễm, đến lúc đó tình trạng sẽ càng nghiêm trọng hơn.”
Giọng nói của Mộc Uyển Uyển vô cùng nghiêm túc. Lần này Ôn Lâm không ngăn cản nữa.
Mộc Uyển Uyển cởi quần của anh ra, khi thấy vết thương nằm ở mặt trong đùi thì mặt cô cũng hơi đỏ lên. Cho dù có cố tình không nhìn lên phía trên, thì vẫn không thể tránh khỏi việc nhìn thấy. Trông thật sự là… có hơi đồ sộ.
Mộc Uyển Uyển vội vàng cúi đầu xử lý vết thương, may mắn là vết thương ở đây cũng không bị nứt ra. Cô cẩn thận thoa thuốc, sợ chạm phải chỗ nào đó không nên chạm.
Nhưng đến lúc quấn băng thì vẫn xảy ra ngoài ý muốn, tay cô vô tình chạm vào vị trí khó nói của người đàn ông.
Ngay lập tức, bụng dưới của Ôn Lâm căng cứng, phản ứng xuất hiện tức thì. Máu trong người anh như sôi lên, toàn thân đều có chút nóng rực, không biết là do bị kích thích hay vì xấu hổ.
Còn Mộc Uyển Uyển thì càng thêm luống cuống, cô lập tức băng bó cho xong, rồi hấp tấp xoay người chạy ra khỏi phòng ngủ, bóng lưng kia trông chẳng khác nào đang bỏ chạy.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)