Hai mắt của Ninh Ninh đột nhiên sáng ngời.
Thích cái gì thì ăn cái đó! Vậy thì phải bao nhiêu tiền cho đủ? Không, có lẽ không phải tiền, mà có thể là một cái lệnh bài vô cùng vô cùng cao cấp, cái loại mà chỉ cần giơ lên thì phong vân biến sắc, dì đầu bếp ở nhà ăn nhìn thấy phải quy phục dưới chân váy của cô ấy!
Cảm ơn sư tôn! Sư tôn tốt với con nhất! Thì ra giữa những người nghèo cũng có chân tình chân ái!
Sau đó nụ cười của Ninh Ninh lập tức đông cứng trên mặt.
Chỉ thấy Thiên Tiện Tử cười hí hửng, tay phải móc từ trong tay áo ra... một đôi đũa.
Ninh Ninh: Hai - mắt - trợn - tròn.
Cầm lấy đôi đũa, thích cái gì thì ăn cái đó.
Logic mười điểm, không hổ là sư tôn người.
***
Thiên Tiện Tử sau khi trao xong đôi đũa thì lập tức bị sư bá kéo đi so kiếm.
Lâm Tầm cụp đuôi ủ rũ trở về phòng suy ngẫm về bản thân, ba người đi mất, trong viện chỉ còn lại Ninh Ninh và Bùi Tịch. Bùi Tịch định trả Âm Sơn quỷ châu lại cho sư tỷ.
Từ trước đến nay hắn chưa từng nhận đồ của người khác, hơn nữa cũng không ai muốn tặng gì cho hắn. Lúc nãy Ninh Ninh cho rằng đây chỉ là một hạt châu bình thường nên mới ném cho hắn, giờ Thiên Tiện Tử đã nói toạc ra rằng đây là một thứ hết sức quý giá, có khi bây giờ nàng cũng đang thầm hối hận về hành động lỗ mãng của mình khi nãy ấy chứ.
Thiếu niên mặc quần áo màu đen nhíu mày lại, vô cùng mất tự nhiên mà mở lời: "Sư tỷ."
Hắn đột nhiên gọi cô làm gì?
Ninh Ninh vừa quay đầu lại đã nhìn thấy đôi mắt phượng âm u của Bùi Tịch. Đôi mắt vốn rất xinh đẹp quyến rũ lại thêm vài phần hung ác lạnh lẽo, giống hệt đôi mắt của đám sói đói đang âm thầm nhìn chằm chằm vào cô.
Nam chính hẳn là không thích cái người tiểu sư tỷ được nuông chiều quen thói thành hư như cô, bây giờ lại đột nhiên gọi cô, chẳng lẽ là...
Ninh Ninh vội vàng nhét đôi đũa vào trong lòng mình: "Đệ, đệ nhìn ta làm gì, hâm mộ ta có đũa à? Không cho không cho."
Đùa nhau chắc, nữ phụ ác độc cũng không rộng lượng như vậy đâu. Nhất định là nam chính thấy cô được sư tôn khen thưởng cho nên có đôi đũa cũng muốn tranh giành với cô. Không phải là cô đã đưa Âm Sơn quỷ châu cho hắn rồi sao!
Bùi Tịch:...
Tay của hắn rõ ràng đang cầm hạt quỷ châu giá trị liên thành kia, sao sư tỷ lại chỉ để ý đến một đôi đũa mộc vậy?
Nhưng Ninh Ninh không cho hắn cơ hội giải thích, xoay người nhanh như chớp chạy đi mất dạng.
"Trời ạ, đây là Âm Sơn quỷ châu đấy, bảo vật trân quý vài trăm năm, nàng ấy cứ như vậy mà tặng cho ngươi? Ta thấy cô nương này hoặc là ngốc, hoặc là thật sự thích ngươi."
Thừa Ảnh hít hà một hơi, nghiêm túc ngầm kết luận: "Nhưng người sao có thể ngốc đến mức này được? Cho nên chắc chắn là nàng ấy thích ngươi."
Bùi Tịch không đáp lại, cụp mắt nhìn Âm Sơn quỷ châu trong tay mình.
Hạt châu chỉ lớn bằng ngón tay cái, sờ vào có cảm giác mát lạnh mịn màng, dưới ánh mặt trời lặng lẽ toát lên vẻ mị hoặc khó tả. Màu xanh biếc xinh đẹp trang nhã, khiến cho người ta vừa nhìn đã cảm thấy yêu thích.
Từ khi bắt đầu nhận thức được mọi chuyện xung quanh, hắn sống trong sự ghẻ lạnh và những trận đánh chửi của mẫu thân. Những đứa trẻ xung quanh đều biết hắn là con của ma tu, bởi vì kiêng kị ma tộc cho nên không có ai muốn làm bạn với hắn. Hơn thế, bọn họ thường xuyên tụ tập vây hắn ở góc tường mà đánh hắn.
Đây là lần đầu tiên có người thật lòng muốn tặng quà cho hắn.
Hắn giống như đứa trẻ chưa bao giờ được ăn kẹo nay đột nhiên được người ta cho kẹo, cho dù kẹo kia vừa ngọt vừa thơm, nhưng đối với Bùi Tịch, kẻ chưa từng được nếm thử vị ngọt thì thứ hắn cảm nhận được chỉ là hoang mang và mờ mịt.
Hắn không biết tại sao Ninh Ninh lại đối xử tốt với hắn.
Hơn nữa... bộ dạng của hắn như thế này....
Tiếng nói chuyện ríu rít của Thừa Ảnh vẫn truyền vào tai hắn: "Nha đầu này tốt bụng quá! Người đã xinh đẹp rồi lại còn tốt bụng, nếu ta là ngươi, ta đã sớm thần phục dưới váy của nàng rồi... ê đừng đi mà! Bùi Tịch ngươi đi đâu vậy?"
Thiếu niên dung mạo như ngọc cất hạt quỷ châu đi, đáy mắt vẫn là vẻ âm u thâm trầm: "Luyện kiếm."
***
Ninh Ninh ở trong tiểu viện nghỉ ngơi mấy ngày lại nghe thấy tiếng hệ thống thông báo nhiệm vụ:
"Đinh đinh! Sau khi ra khỏi Trích Tinh các cô vô cũng rảnh rỗi, trong lúc ăn không ngồi rồi cô định đi đến Thanh Hư Cốc giải sầu, không ngờ lại ngẫu nhiên gặp được người đã mất hết tu vi: trưởng lão Ôn Hạc Miên. Xin mời cô nhục mạ Ôn Hạc Miên theo kịch bản có sẵn."
A a a! Cuối cùng vị này cũng lên sàn rồi!
Trong nguyên tác, trừ nam chính ra, Ninh Ninh ấn tượng nhất với vị tiền bối họ Ôn này.
Ôn Hạc Miên thiên tài trời sinh, thiếu niên tuyệt thế, là trưởng lão trẻ tuổi nhất của Huyền Hư Kiếm Phái từ trước đến nay. Tiếc rằng mười năm trước khi tiên ma đại chiến, hắn hợp lực cùng mấy cao thủ khác cùng nhau diệt trừ ma tôn, bản thân cũng bị trọng thương, xương cốt bị tổn hại, thức hải tan biến, tu vi mất hết.
Kể từ đó hắn luôn ở trong Thanh Hư Cốc. Các đệ tử đều biết nơi đó là nơi ở của một vị tiền bối nên rất thức thời mà tránh đi. Nhưng nguyên chủ dưỡng thương ở Trích Tinh các, tâm trạng không tốt, lại thêm tính tình xốc nổi, nghé con không sợ cọp nên ngang nhiên xông vào nơi ở của hắn.
Kỳ thật Ôn Hạc Miên và nguyên chủ có duyên phận rất sâu xa.
Lúc nguyên chủ ra đời, trên người nàng đã tràn đầy linh khí, trùng hợp đúng ngày hôm đó Ôn Hạc Miên đi ngang qua Ninh phủ, xuất phát từ tấm lòng từ ái, hắn nói rằng đến khi nàng lớn lên, nếu muốn tu tiên thì có thể đến phái Huyền Hư bái hắn làm thầy bất cứ lúc nào.
Nhưng đến khi nguyên chủ lớn lên, đại chiến tiên ma kéo dài liên miên không dứt, sau đó thiên tài cũng lụn bại, ở trong Thanh Hư Cốc không hề bước chân ra ngoài. Nếu không phải xảy ra chuyện ngoài ý muốn, Ôn Hạc Miên mới là sư tôn của nàng.
Có lẽ chính vì nguyên nhân này mà nguyên chủ mới có thái độ ác liệt như vậy đối với Ôn Hạc Miên. Nàng cho rằng sư tôn của mình phải là người đức cao vọng trọng, một kẻ tàn phế vô dụng như Ôn Hạc Miên, nhắc đến tên thôi cũng cảm thấy xấu hổ.
Không ngờ rằng sau này trong phần hậu truyện Ôn Hạc Miên lại vô tình gặp được cơ duyên, khôi phục thực lực, khi đó nàng lại mặt dày đi gọi hắn là sư tôn...
Ninh Ninh nhìn mà xấu hổ thay nàng ta.
Thanh Hư cốc nơi Ôn Hạc Miên nghỉ ngơi là một u cốc tràn ngập sắc xanh, núi xanh ẩn hiện trong mây xuyên qua một tầng trời. Gió mát vờn quanh, sóng gợn lăn tăn, hương hoa thoang thoảng dưới bóng cây, lá xanh đầy cành giương giương đón nắng. Tiếng chim chóc ríu rít vang vọng khắp nơi, cảnh vật tràn đầy sức sống, thỉnh thoảng có những bông hoa nhỏ theo gió lìa cành, nom không khác gì một cơn mưa hoa nhẹ nhàng rơi xuống.
Ninh Ninh nghe thấy tiếng đàn.
Cô từng học nhạc, cũng rất có thiên phú về âm nhạc. Tiếng đàn kia tuy thanh thoát tinh tế nhưng lại ẩn chứa một nỗi buồn man mác, giống như sầu bi thầm kín không thể giãi bày.
Đây là lần đầu tiên nguyên chủ và Ôn Hạc Miên gặp nhau.
Ôn Hạc Miên tâm trạng buồn bực, ở trong cốc đánh đàn tấu nhạc, lòng nguyên chủ vốn đã xem thường hắn nên chẳng những nói năng hỗn láo còn cầm một hòn đá lớn đập nát cây đàn cổ của hắn.
Đúng là ngày nào cũng đi tìm chết bằng những cách thức hết sức mới mẻ.
Ngày nào nàng cũng phải đi khiêu khích vài người, vừa hay những người này về sau lại trở thành những nhân vật lớn không thể trêu vào. Vận may như thế này, nếu đi mua vé số, chắc chắn có thể trúng được cả căn biệt thự ven biển.
Ninh Ninh vẻ mặt vô cảm nhặt một hòn đá lớn, đi về phía tiếng đàn. Cô đi rất chậm, nhưng không biết tại sao cơ thể lại đột nhiên khựng lại.
Ninh Ninh:?. Được cop𝐲 𝙩ại [ TR𝘂 MTR𝑈YEN.VN ]
Ninh Ninh cố gắng dùng sức trên chân phải, không nhúc nhích. Chân trái cũng không được. Cả cơ thể của cô đều không có chút sức lực nào, không thể cử động được mà đứng đờ tại chỗ.
"Đợi... đợi đã, xảy ra chuyện gì vậy?"
Ninh Ninh điên cuồng hỏi hệ thống, cuối cùng cái giọng nói giả chết vạn năm kia không tình nguyện lắm mà xuất hiện:
"Cô trúng phải độc của Mê Hồn hoa rồi. Hoa này có ở trong Thanh Hư Cốc, người có tu vi dưới cấp bậc Nguyên Anh hít phải thì cả cơ thể sẽ bị tê liệt trong thời gian một nén hương. Đến khi cơ thể cô thích ứng xong thì độc này sẽ dần dần được giải."
Ê nhưng mà...
Cô đứng đờ ở đây trong một nén hương thì không phải Ôn Hạc Miên sẽ đi mất sao? Tại sao cô lại trúng độc còn nguyên chủ thì không? Chẳng lẽ vận may của cô còn kém hơn cả nguyên chủ?
Khác gì đứng trong nhà ăn xếp hàng lấy đồ, cuối cùng vừa vặn đến người đứng ngay trước mình thì đồ ăn hết sạch, chỉ có thể liều mạng mới có thể rút được thẻ bài cấp SSR, chẳng lẽ lần nào tìm chết cũng phải tự dìm cho bản thân thảm không nỡ nhìn hay sao?
Trong lòng Ninh Ninh tràn ngập các dấu chấm hỏi nho nhỏ, sau đó rất nhanh những dấu chấm hỏi nho nhỏ đó hợp lại thành một cái dấu chấm than siêu to khổng lồ.
Trong tay cô còn đang cầm cục đá đây này! Nhưng mà người cô đã không còn chút sức lực nào rồi.
Ý thức được sự việc sắp xảy ra, Ninh Ninh lựa chọn nở một nụ cười tự tin.
Đã từng có một cơ hội tìm đường chết hoàn mỹ ở ngay trước mặt cô cô lại không biết quý trọng, đến lúc mất đi rồi mới hối hận không kịp. Nếu trời cao có thể cho cô một cơ hội nữa, cô nhất định sẽ nói với cục đá kia: "Thì ra vận tốc rơi xuống của mày không phải là 5 cm/s.*"
(*5 cm/s được cho là vận tốc rơi của hoa đào, lấy ý từ bộ phim hoạt hình Nhật Bản nổi tiếng cùng tên của Shinkai Makoto)
Hòn đá rơi thẳng xuống mu bàn chân cô. Năm ngón tay run bần bật cuộn tròn lại, cuối cùng cô cũng hiểu được cái gì gọi là "sự dịu dàng chết người".
Gió nhẹ thổi qua, mây tan sương tạnh.
Vì thế lúc Ôn Hạc Miên ngẩng đầu thì vừa vặn trông thấy ở nơi xa có một dáng hình thanh lệ. Thiếu nữ xinh đẹp một mình đứng dưới gốc cây cổ thụ, dưới chân là hoa trắng đang từ từ nở rộ.
Sống lưng nàng thẳng tắp, lặng lặng đứng trong đáy cốc tịch liêu, gió nhẹ mơn man thổi bay vài sợi tóc đen nhánh và tà váy trắng tinh, làm lay động cả bóng nắng và hương hoa; khi gió ngừng, nàng đứng ngẩn người nơi đó, vẻ mặt u sầu lại phiền muộn.
Bọn họ nhìn nhau không nói gì, lúc hắn đang gảy đàn, một giọt nước mắt rơi xuống từ khóe mắt của thiếu nữ.
Ôn Hạc Miên sửng sốt.
Khúc đàn này ẩn chứa nỗi buồn vô tận nhưng lại không dễ phát hiện, người khác nghe thấy đều chỉ cảm thấy thư thái sảng khoái, chỉ có nàng sau khi nghe xong thì rơi nước mắt.
Tri kỷ cùng lắm cũng chỉ đến thế này mà thôi!
Ninh Ninh thấy hắn nhìn mình cũng không rảnh lo chuyện khác, giãy giụa dùng hết sức lực toàn thân để cử động môi, dùng khẩu hình truyền đạt mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo: "Sư tôn cứu con! Nhanh tới cứu con!"
Ôn Hạc Miên lẳng lặng nhìn nàng, nỗ lực đọc khẩu hình.
Mộng xưa đã qua... sớm ngày từ bỏ*?
Thấy hắn ngồi yên lắc đầu, Ninh Ninh hận không thể phun ra một ngụm máu, khóc càng thêm thảm thiết.
Lão cẩu tặc này! Không những không tới giúp cô còn ngồi đánh đàn càng ngày càng hăng máu. Xin ngài hãy hành động như một con người đi!! Chẳng phải chỉ là lúc trước kia không đến bái ngài làm thầy thôi sao? Chẳng phải là tính cách ngang ngược tùy hứng thôi sao? Cô mới chỉ là một đứa trẻ thôi hu hu hu!
Tiếng đàn càng thêm dồn dập, gió mạnh theo đó nổi lên. Hàng mi dài của Ôn Hạc Miên rũ xuống, đôi môi mỏng nhợt nhạt gợn lên một độ cong rất nhỏ. Cô nương kia quả thật rất hiểu lòng người, nghe tiếng đàn thê lương của hắn chẳng những ngày càng buồn bã hơn mà nước mắt cũng không ngừng chảy.
Không biết đã qua bao lâu, rốt cuộc cũng có người tình nguyện đến bầu bạn với một tên phế nhân bị thiên hạ lãng quên như hắn, rốt cuộc cũng có người nghe hiểu tiếng đàn của hắn.
Tri âm khó gặp gỡ, một khúc đàn khó có thể dừng.
Để cảm tạ cô nương không biết tên kia, thanh niên đã cô độc lâu ngày không hề tiếc rẻ tiếng đàn của chính mình, phất tay tiếp tục gảy đàn.
Hắn thấy tiểu cô nương kia vẫn khóc không ngừng nên đoán rằng nàng đang tức cảnh sinh tình, nhớ tới chuyện gì đau lòng. Trong lòng mỗi người đều cất giấu một bí mật, hắn không muốn quấy rầy nàng, chỉ có thể ngồi tại chỗ, vô cùng kiên nhẫn chờ nàng khóc xong.
Vì thế ngón chân của Ninh Ninh đã sưng phù lên. Tiếng mắng thầm trong lòng cũng biến thành tiếng rap, battle với tiếng đàn không mừng mắng chửi hắn.
_______
Lời của editor:
Mở khóa skill trở thành "bạch nguyệt quang" của chị Ninh:
Ninh Ninh: A, trời đẹp quá, tìm chết thôi!
Vận mệnh: Lờ mao bạn nhìn tôi này!
Đối tượng công lược: Nàng ấy/Sư tỷ/Sư muội/Con bé/ giỏi quá/tốt bụng quá/đáng thương quá/thật thấu hiểu lòng người/...!
Ninh Ninh:...
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
