Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vô Tình Trở Thành Bạch Nguyệt Quang Chương 12.2

Cài Đặt

Chương 12.2

Lưu Minh Sơn không hổ là đại môn phái, đến phòng ở của khách cũng vô cùng hoa mỹ tinh xảo, trong mỗi gian phòng còn có một cái lò luyện đan. Vừa nhìn thấy lò luyện đan Ninh Ninh liền nhớ lại một ít hồi ức không mấy tốt đẹp, nghĩ đến lại đau lòng.

Nhưng người kế thừa của Tân Trung Quốc* như cô há có thể bị một lần thất bại nho nhỏ như vậy đánh bại được sao! Ngã ở nơi nào thì phải đứng lên ở nơi đó, cô không tin bản thân đến một cái bếp lò cũng không trị nổi!

(*Cộng hòa Nhân dân Trung Hoa đôi khi được gọi là "tân Trung Quốc" để phân biệt với "Trung Quốc cũ" trong cuộc Cách mạng Dân chủ Mới.)

"Gì cơ? Dùng lò luyện đan nấu đồ ăn á?"

Hạ Tri Châu ngây ra một lúc nhưng rất nhanh đã đồng ý: "Được đó! Cái lò luyện đan này thật ra cũng không khác gì lò vi sóng phiên bản tu chân, chẳng những có thể tự khống chế lửa mà còn có cả linh khí. Nếu dùng nó nấu đồ ăn, có khi thật sự có thể làm ra món gì kinh hãi thế tục không chừng."

Dùng lò luyện đan nấu nướng thật ra cũng không có trở ngại gì về cả lý thuyết lẫn kỹ thuật. Chằng qua trong mắt người tu chân, lò luyện đan hẳn là nên dùng để luyện chế những loại đan dược quý giá, dùng để nấu ăn thì không khỏi quá mức thực dụng. Nhưng Ninh Ninh hoàn toàn không nghĩ như vậy.

Kiếp trước cô cũng thường xuyên tự mình làm điểm tâm ngọt. Sau khi xuyên vào đây, chẳng những rất ít có cơ hội đến phòng bếp mà ngay cả việc nhóm lửa rửa nồi cũng rất phiền toái. Nếu có thể biến lò luyện đan thành một cái lò nướng mini cất vào túi đựng đồ...

Vậy thì cô có thể thuận lợi làm bánh đậu xanh bánh hoa quế bánh nhân trứng thậm chí cả sushi phiên bản tu chân rồi!

Hai người bọn họ nói làm là làm luôn. Nhưng vì thiếu nguyên liệu nấu ăn, chỉ có một ít siro tinh bột* với vài quả táo chuối lê được bày trong phòng khách, sau khi thảo luận một hồi, hai người quyết định rằng hôm nay sẽ làm bánh chuối ngào đường**.

(*Siro tinh bột dùng để chỉ sản phẩm thủy phân không hoàn toàn của tinh bột. Nó là một chất lỏng không màu, trong suốt và nhớt. Bảo quản tốt, không bị kết tinh, thành phần đường là glucose, oligosaccharide, dextrin, v.v. Tỷ lệ hàm lượng của mỗi thành phần là khác nhau do sự khác biệt của mức độ thủy phân và quá trình sản xuất. Nó có thể được chia thành siro nghịch lưu cao, trung bình và thấp.

**bánh chuối bọc đường (tạm dịch): chuối được cắt thành từng miếng, tẩm bột rồi chiên, sau đó cho vào đảo nhanh với đường đang thắng để được một lớp vỏ ngoài bọc đường. Xem cách làm chi tiết ở đây: https://www.youtube.com/watch?v=qdyGcAgRZKU)

Tần Xu ở cùng phòng Ninh Ninh ôm kiếm khoanh tay đứng nhìn bọn họ bận bịu làm việc: "Bánh chuối ngào đường là gì vậy?"

"Mỹ vị nhân gian đó! Sư muội, đêm nay muội có lộc ăn rồi!"

Hạ Tri Châu giơ ngón tay cái lên: "Miếng chuối bị bao phủ trong một lớp đường, nhân lúc còn nóng cắn một miếng, vỏ ngoài nóng hổi, giòn xốp vô cùng, chuối bên trong vừa tươi vừa mềm, ngọt từ trong ra ngoài... tuyệt vời!"

Tần Xu "ồ" một tiếng: "Vậy tại sao vị đạo hữu tên Lâm Tầm kia vừa nhìn thấy muội mặt đã trắng bệnh chạy thẳng vào trong phòng thế?"

Ninh Ninh đáp: "Sư đệ ta hay ngại ngùng, sợ nhất là gặp người lạ, ta đã mua cho đệ ấy một con búp bê hình người, để cho đệ ấy ở trong phòng tập nói chuyện, xem có thể cải thiện một ít hay không."

Miếng chuối thứ nhất bị bỏ vào trong lò luyện đan, Ninh Ninh bị khói hun ho sặc ho sụa, suýt nữa không cầm nổi đôi đũa trong tay. Đúng lúc này, một bóng đen bỗng xẹt qua trước mặt cô, chắn hết toàn bộ khói bụi.

Thì ra là Bùi Tịch giơ tay trái lên dùng ống tay áo chắn khói giúp cô, bàn tay còn lại thản nhiên đoạt lấy đôi đũa trong tay cô: "Để đệ làm cho."

Hai bàn tay chạm nhau cơ hồ chỉ trong nháy mắt.

Bàn tay Bùi Tịch lạnh lẽo như huyền thiết, mà mu bàn tay của cô lại vô cùng ấm áp mềm mại. Vừa chạm vào một cái, Ninh Ninh đã bị lạnh đến mức phải chớp mắt vài cái.

Đúng rồi, hắn trời sinh thể hàn, cơ thể không được ấm áp cho lắm.

Bùi Tịch vốn thông minh, vừa nhìn một lần đã biết bánh chuối ngào đường làm như thế nào, bàn tay đẹp đẽ thuần thục mà trộn nhào vê nặn, chỉ loáng một cái, toàn bộ chuối đã được bỏ vào trong lò luyện đan.

Chỉ khi nào hệ thống tuyên bố nhiệm vụ Ninh Ninh mới có thể tạo nghiệp tìm đường chết, vì vậy bình thường cô ở cùng với Bùi Tịch cũng coi như là hòa bình. Nhưng Hạ Tri Châu thì không giống như vậy.

Thân là một sinh viên ngành biểu diễn từng mơ ước giật được Oscar, hắn rất có đạo đức nghề nghiệp mà tự giác duy trì thiết lập độc ác của mình, lạnh lùng hừ một tiếng: "Không ngờ tiểu tử nhà ngươi tuy kiếm thuật thì không ra gì nhưng tay nghề thì cũng không tệ lắm nhỉ."

Đương nhiên rồi.

Ninh Ninh thầm nghĩ, mẫu thân của Bùi Tịch từ trước đến nay toàn mặc kệ hắn tự sinh tự diệt. Nếu hắn không biết cách tự nấu cơm, phỏng chừng đã chết đói từ lâu rồi.

Toàn bộ số chuối đã được bỏ vào trong lò, nhưng bây giờ lại phát sinh một vấn đề vô cùng quan trọng.

Ninh Ninh gãi đầu, mặt mũi vô cùng nghiêm túc: "Vậy thì... chúng ta phải đợi bao lâu mới lấy chúng ra khỏi lò được?"

***

"... Dò hỏi tình hình đối thủ?"

"Đúng vậy! Bí cảnh ngày mai sắp mở ra rồi, dù sao thì chúng ta cũng rảnh rỗi, hay là đi thám thính xem thực lực của đệ tử các môn phái khác thế nào."

Thiếu niên bên cạnh tiếp tục nói: "Sư tỷ, bí cảnh Tiểu Trùng sơn nhiều năm mới mở ra một lần, không ít tu sĩ Kim Đan đều coi nó là nơi để cạnh tranh thí luyện. Tục ngữ đã dạy rồi, biết người biết ta trăm trận trăm thắng, hay là chúng ta..."

"Hứa Duệ, chúng ta thân là kiếm tu, sao có thể có suy nghĩ nhỏ nhen như vậy được?"

Giọng nói của Tô Thanh Hàn vô cùng bình thản, không có chút gì vội vàng: "Cho dù đối phương là ai, ở dưới kiếm của ta cũng không có gì khác nhau cả."

Ngụ ý, lúc ngươi cắt cỏ, ngọn cỏ nào chẳng giống ngọn cỏ nào.

Vị đại tiểu thư này quả là ngông cuồng.

Thiếu niên tên Hứa Duệ bị dạy bảo một hồi, chỉ có thể cúi chào lui ra khỏi phòng. Nhưng Tô Thanh Hàn cự tuyệt không chút do dự không có nghĩa là hắn sẽ từ bỏ.

Sư tỷ lúc nào cũng mắng hắn bụng dạ nhỏ nhen, không giống như người luyện kiếm. Nhưng Hứa Duệ cảm thấy, đây không gọi là nhỏ nhen, đây gọi là chiến thuật.

Hắn được sư tỷ giúp đỡ lâu như vậy rồi, ngày mai nhất định phải khiến cho sư tỷ nhìn hắn bằng một con mắt khác.

Bí cảnh Tiểu Trùng sơn sắp mở ra, không ít đệ tử của các môn phái đều đang dốc lòng nghiên cứu quy tắc của bí cảnh. Có người vung tiền mua rất nhiều tin tình báo về bí cảnh, bây giờ cũng đang nỗ lực học thuộc lòng, rất có khí thế "mưa núi sắp qua, gió khắp lầu"* khi kỳ thi cuối kỳ đến gần.

(*Nguyên văn: 山雨欲来风满楼, trích từ bài thơ "Hàm Dương thành đông lâu - 咸陽城東樓 - Lầu phía đông thành Hàm Dương" của Hứa Hồn.

Dịch thơ:

Lên tới lầu cao vạn dặm sầu,

Cỏ gai dương liễu tựa đinh châu.

Mây khe vừa nổi, trời sau gác,

Mưa núi sắp qua, gió khắp lầu.

Chim lẩn bụi xanh, Tần uyển tối,

Ve rên lá úa, Hán cung thu.

Người qua chớ hỏi ngày xưa nữa,

Cố quốc theo dòng Vị đã lâu.)

Hứa Duệ nhìn quanh một vòng, cuối cùng đi vào phòng cho khách của phái Huyền Hư.

Mấy phòng đầu tiên đều bình thường, các đệ tử người thì luyện kiếm người thì đọc sách, người thì ăn không ngồi rồi đợi cho hết ngày. Đến một gian phòng kia, thiếu niên đột nhiên khϊếp sợ mở to hai mắt.

Chỉ thấy cửa sổ của gian phòng kia hơi hé, từ khe hở nhìn vào, hắn thấy bóng dáng của một nam tử.

Trên đầu người nọ có một đôi sừng rồng, mặt mày tuấn tú dịu dàng, nhìn về phía người đối diện nhẹ giọng nói chuyện, giọng điệu vô cùng thẹn thùng: "Cô nương, ta tên Lâm Tầm, là đệ tử của Huyền Hư Kiếm Phái. Không biết quý danh của cô nương là gì?"

Không có người nào đáp lại hắn. Nhưng hình như Hứa Duệ lại nghe thấy hắn trả lời, nhìn thấy hắn cúi đầu đỏ mặt cười cười: "Vậy sao? Thật là dễ nghe. Cô nương tới đây có việc gì sao?"

Lại một hồi im lặng.

Nhưng mà cái tên long tộc tên Lâm Tầm kia lại vô cùng nghiêm túc giống như đang nghe sư phụ giảng bài vậy, thỉnh thoảng còn gật đồng tỏ vẻ tán đồng.

Trong lòng Hứa Duệ tràn đầy nghi hoặc, tìm một chỗ khác đứng để có thể nhìn thấy rõ người đứng đối diện hắn.

Vừa nhìn một cái, da đầu hắn lập tức tê dại.

Hắn, hắn hắn hắn....

Kẻ đứng đối diện hắn không phải là người, mà là một, một hình nhân được vẽ ngũ quan trông giống như người mà thôi!

Đáng sợ quá! Tại sao lại có người đứng nói chuyện với hình nhân cơ chứ, lại còn hỏi qua đáp lại như thật nữa! Vị đạo hữu này có phải thần kinh không bình thường hay không! Bộ dạng như thế này đi tham gia bí cảnh thật sự không sao đấy chứ?!

Nhưng mà chưa hết.

Lâm Tầm đứng trong phòng nhíu nhíu mày: "Không đúng... như vậy không được."

Hứa Duệ không biết, hình nhân này chỉ là một con búp bê hình người mà Ninh Ninh cố ý chuẩn bị để cho tiểu sư đệ luyện tập nói chuyện mà thôi.

Hắn càng không biết, Lâm Tầm lúc này đang cảm thấy nói chuyện nói chuyện với không khí thì không được chân thật cho lắm, không có tác dụng rèn luyện gì cả. Để tăng cao hiệu quả, hắn quyết định sẽ bắt chước cả động tác của đối phương nữa.

Thứ duy nhất hắn biết là cái tên Long tộc thần kinh không bình thường kia đang bật chế độ restart*, tiếp tục lặp lại lời kịch như đang nói mê lúc nãy một lần nữa: "Cô nương, ta tên Lâm Tầm, là đệ tử của phái Huyền Hư. Không biết quý danh của cô nương là gì?"

(*Nguyên văn: 梅开二度 - "mai khai nhị độ": ngôn ngữ mạng, chỉ sự việc được lặp lại hai lần.)

Sau đó Hứa Duệ tận mắt nhìn thấy hắn dừng lại một chút rồi thình lình xoay người, rồi hắn thẹn thùng cười cười, nhỏ nhẹ dịu dàng nói: "Nô gia tên là Tiểu Hoa, không biết công tử tới đây là có việc gì?"

Tình huống đột nhiên trở nên quỷ dị quá mức tưởng tượng. Hứa Duệ trợn trắng mắt, tí nữa thì tè ra quần. Hắn nghe thấy tiếng cười lạnh lùng từ trong phòng truyền đến.

Lâm Tầm mặt mũi vặn vẹo, chưa kịp điều chỉnh biểu cảm, nhếch mũi nghệch miệng cười tà tà: "Ta đến đây là để trừ ma."

Hứa Duệ: Đệch.

Hứa Duệ: Đệch đệch đệch đệch!!

Bệnh của người này càng ngày càng nặng rồi! Còn bắt đầu tự kỷ nói chuyện với chính mình nữa chứ! Đại ca, xin ngươi bình thường một chút đi, hắn chỉ là một đứa trẻ thôi, hắn rất sợ hãi đấy được không!!!!

Ngươi rốt cuộc đang làm gì vậy! Làm! Gì! Vậy!

Trong phòng không có yêu khí, cách giải thích duy nhất, là người này đầu óc có vấn đề.

Hứa Duệ bị dọa chạy mất dép, vội vàng lẻn vào một gian phòng khác.

Vừa mới bị dọa cho một trận, bây giờ hắn nhìn chỗ nào cũng thấy thân thương giống như nhà của mình vậy. Mà bây giờ nhà của hắn cửa sổ mở rộng, không cần cố sức cũng có thể thấy được cảnh tượng trong phòng. Hứa Duệ gấp gáp muốn nhìn vài thứ bình thường để rửa mắt, vì vậy ngẩng đầu nhìn thẳng vào trong.

Rồi sau đó hóa đá luôn.

Trong phòng tổng cộng có bốn người, hai nam hai nữ.

Một mùi hương quái lạ mà hắn chưa bao giờ ngửi thấy bay từ trong phòng ra, một vị thiếu niên mặc áo trắng trong phòng cầm đũa, kẹp từ trong lò luyện đan ra một miếng gì đó không biết tên.

Không! Hứa Duệ đại khái vẫn có thể đoán ra tên của nó.

Tròn tròn, đen thui, tản ra hơi thở quỷ dị.

Sao lại có người bỏ thứ này vào trong lò luyện đan cơ chứ.

Tâm hồn ngây thơ của hắn đã bị đả kích mạnh mẽ.

Ninh Ninh kinh ngạc cảm thán mà liên tục lắc đầu: "Thật là chấn động thời không, điên đảo chúng sinh. Chỉ cần dựa vào vẻ ngoài này thôi cũng hoàn toàn xứng đáng trở thành mỹ thực đệ nhất của tu tiên giới."

Hạ Tri Châu nhịn cảm giác buồn nôn xuống: "Cái này có giống đồ ăn đâu, trông giống cái thứ sau khi được tiêu hóa thải ra kia thì hơn... Muội xem "Phản lão hoàn đồng chưa"*, nhân vật chính không hề biết được cảm giác trẻ tuổi là như thế nào, vừa mới sinh ra đã là một ông già, giống hệt nó vậy."

(*"返老還童", tên tiếng Anh: "Forever Young" là một bộ phim Hồng Kông được phát hành vào ngày 13 tháng 7 năm 1989. Phim do Golden Harvest Films (Hồng Kông) Co., Ltd. sản xuất, với sự tham gia của các diễn viên Tsang Zhiwei, Chen Baixiang, Lin Junxian, Lu Liangwei, Xu Guan Ying,... Số ngày công chiếu là 13 ngày, tổng doanh thu phòng vé đứng thứ 42.)

Tần Xu lặng lẽ lui về phía sau một bước, hoảng loạn niệm một câu: "A di đà phật."

Kiên cường như nàng cũng không chịu nổi màn đả kích thị giác này.

Bùi Tịch: "..."

"Hình như là do luyện hơi lâu nên hơi đen một chút." Ninh Ninh vỗ vỗ bả vai Hạ Tri Châu: "Nhưng mùi vị thì nhất định không có vấn đề gì. Chúng ta là người đầu tiên của toàn bộ tu chân giới làm ra nó, có sai sót gì thì cũng bình thường mà."

Lại còn người đầu tiên của tu chân giới làm ra nó nữa chứ.

Hứa Duệ run bần bật, thật sự muốn hỏi một câu, ca ca tỷ tỷ, các ngươi đang ủ mưu gì vậy?

"Chẳng hiểu sao các ngươi lại phải mất công như vậy." Tần Xu nói: "Cái cục này so với việc ăn trực tiếp luôn thì có gì khác nhau? Bây giờ nhìn xem, trông thế kia thì còn có ai muốn ăn cơ chứ."

Đúng vậy!

Ăn thẳng luôn chẳng lẽ không ngon hơn sao?

Đến chịu Huyền Hư kiếm phái các ngươi luôn.

Ngay sau đó, thiếu niên trẻ tuổi kia đã nhìn thấy cảnh tượng chấn động đủ để hắn khắc sâu trong đầu cả đời này.

Chỉ thấy kiếm tu mặc áo trắng của Huyền Hư Kiếm Phái kẹp cái khối tròn tròn đen đen kia lên, mặt mày rối rắm mà cắn một ngụm. Hứa Duệ tận mắt nhìn thấy vẻ mặt của hắn từ bắt đầu từ ghét bỏ chống cự hòa hoãn lại, lộ ra ý cười nhẹ nhàng, cuối cùng như đang hưởng thụ một thứ mỹ vị ngon không gì sánh bằng.

Không sai, hắn đang hưởng thụ.

"Vốn dĩ ta nghĩ sẽ không có ai muốn ăn thứ này." Hạ Tri Châu giơ ngón tay like một cái: "Tuy rằng bề ngoài hơi xấu xí nhưng mà ăn rất ngon nha!"

Đây không phải vấn đề xấu đẹp có được không! Vấn đề là ở bản chất của nó kia kìa!

Ai có thể ngờ được chứ.

Mang danh kiếm đạo số một số hai tông môn, vậy mà các đệ tử của Huyền Hư Kiếm Phái lại cực kỳ khủng bố mà tự nói chuyện một mình, thỉnh thoảng còn phát ra tiếng cười vô cùng dọa người; không thì cũng giống như một đám người ma giáo vậy, tụ tập trong phòng dùng lò luyện đan luyện ○.*

(*nguyên văn là cái cục tròn tròn này lun đó mọi ngừi =))))) nếu tui đoán không sai trong đầu bạn nhỏ Hứa Duệ thì có lẽ bánh chuối bóng đêm của Ninh Ninh đã biến thành... khụ, chắc các bạn cũng đã đoán được rồi nhỉ hí hí hí:v)

Hứa Duệ sắp khóc rồi.

Tâm hồn đã chịu hai lần đả kích, một mình hắn quả thật không chịu nổi.

Phù truyền tin trong l*иg ngực chợt lóe lên ánh sáng nhàn nhạt, hắn nhìn thấy tin nhắn của một vị sư huynh gửi tới: [Kết quả do thám như thế nào rồi? Huyền Hư Kiếm Phái là đối thủ một mất một còn của chúng ta, không biết bọn họ đã chuẩn bị được gì chưa?]

Hứa Duệ bị dọa đến mức "lê hoa đái vũ"*, dùng run rẩy dùng tay phải lấy bút từ túi ra, viết ra mấy chữ xiêu xiêu vẹo vẹo.

(*hạt mưa đọng trên hoa lê, vốn là để miêu tả dáng vẻ xinh đẹp rung động lòng người khi khóc của Dương Quý phi, sau là để chỉ chung dáng vẻ xinh đẹp khiến người ta tiếc thương của những người con gái xinh đẹp)

Cuối cùng hắn còn viết thêm ba cái dấu chấm than, mỗi cái đều chứa đựng đầy máu và nước mắt của hắn.

[Vô cùng đáng sợ, tuyệt đối đừng tới gần!!!]

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc