Ninh Ninh thầm nghĩ, để trở thành một nữ phụ độc ác đúng chuẩn, bây giờ mình nên nói gì đây?
“Cho ta gia nhập với các ngươi để tiện hành sự nhé?”
“Buông nam chính ra, để ta!”
Có lẽ cô đã dần thích ứng được với tính cách của nguyên chủ, bởi vậy khi cả ba người kia đồng loạt quay đầu nhìn về phía mình, cô không hề cảm thấy hoảng sợ. Trái lại, cô còn ra vẻ trấn tĩnh, nhướng mày cười một tiếng: “Sao lại dừng rồi? Tiếp tục đi chứ.”
Cái biểu cảm như đang nhìn một đống rác rưởi, cùng với ngữ khí cao cao tại thượng này…
Đúng là đạt điểm tối đa!
Ninh Ninh nhập môn cùng năm với bọn họ, lại còn là đệ tử thân truyền của Thiên Tiện Tử, vì vậy Niếp Chấp ngay lập tức nhận ra thân phận của cô: “Cô là đồ đệ của Thiên Tiện trưởng lão…”
Thật kỳ lạ, sao trông hắn lại sợ hãi như vậy, cứ như thể có sói đói đang đuổi theo sau lưng cô không bằng. Chẳng lẽ là do hành vi bạo hành đồng môn bị bắt quả tang nên nhất thời không nén nổi sợ hãi?
Thế nhưng, sắc mặt của tên Thẩm Ngạn Kiều kia vẫn như thường. Hắn nhíu mày liếc cô một cái, đáy mắt thoáng hiện lên vẻ tàn nhẫn: “Cô tới đây làm gì?”
Ánh mắt rất tàn nhẫn, giọng điệu rất lạnh lùng, vừa nhìn đã biết đây chính là kẻ cầm đầu.
Thực ra người này trông cũng rất đẹp trai, mặt mày tuấn lãng, sống mũi cao thẳng, chỉ có điều trông hơi hung dữ. Ninh Ninh liếc hắn một cái rồi chỉ vào người đang nằm trên mặt đất: “Ta đến tìm hắn.”
Thấy đối phương còn đang sững sờ, cô đã nhẹ nhàng cất bước đi đến bên cạnh người kia.
Dung mạo tuyệt thế trong lời đồn đã bị đánh cho mặt mũi bầm dập, không còn nhìn ra hình dáng ban đầu. Cô âm thầm tiếc nuối, đoạn nghiêm túc suy nghĩ: “Vị Ninh Ninh trong nguyên tác đã nói chuyện như thế nào nhỉ?”
“Chậc, bị đánh thảm thật.”
Nguyên chủ không tin mình lại bị một đệ tử ngoại môn đánh bại, nên đương nhiên cho rằng Bùi Tịch đã đánh lén, dựa vào gian lận mới có đủ năng lực để đấu tay đôi với nàng.
Ninh Ninh chỉ chọn ra vài câu không quá xúc phạm để nói. Còn mấy từ như “phế vật”, “tạp chủng” và vài câu khó nghe khác thì cô tự động lược bỏ hết, bởi nói ra cũng thấy bẩn miệng.
Cô tuôn một tràng lời thoại như nước chảy mây trôi. Nói xong, cô còn không quên hừ lạnh một tiếng cho phù hợp với hình tượng của mình, đoạn hơi nhếch cằm, liếc về phía Thẩm Ngạn Kiều mặc áo đen: “Đến lượt ngươi đấy.”
Tài ăn nói của Ninh Ninh thực ra cũng chỉ là múa rìu qua mắt thợ. Nếu muốn nói đến độc ác, thì phải kể đến người anh em mang khí chất của vai phản diện kia kìa. Nhưng có lẽ vì cô diễn quá đạt, nên trước khi đôi môi mỏng gợi cảm của thiếu niên áo đen kia kịp mở ra, người đang nằm trong góc nhà đã đột nhiên hét lên một tiếng tê tâm liệt phế, nước mắt từ khóe mi sưng tấy lập tức tuôn rơi như mưa: “Là ta… Tất cả đều là lỗi của ta! Tha cho ta đi!”
Ninh Ninh: “???”
Khoan đã.
Nam chính, anh đang làm cái trò gì vậy?!
Trong sách không phải viết rằng anh “dù bị ngọn lửa luyện ngục thiêu đốt ba ngày ba đêm cũng chưa từng kêu một tiếng xin tha” hay sao? Thế mà bây giờ mới bị tôi mắng có vài câu đã khóc thành thế này rồi à?
Mình đáng sợ đến vậy sao?
Ninh Ninh bị phản ứng của hắn làm cho hơi ngớ người. Lại nghe hắn tiếp tục nức nở: “Ta nhận tội hết, cầu xin ngươi đừng nói cho trưởng lão biết! Kiếm của Bùi Tịch là do ta trộm, hại hắn chỉ có thể dùng một thanh kiếm nát để tham gia cuộc thi của tông môn… Tất cả đều là lỗi của ta, xin ngươi tha cho ta đi!”
Kiếm của Bùi Tịch.
Là hắn trộm?
Người này… không phải Bùi Tịch ư?!
Ninh Ninh cuối cùng cũng hiểu được cảm giác có một vạn con alpaca đang chạy rầm rập trong lòng nó như thế nào, kinh hãi đến mức sắp không thở nổi.
Nếu tên bị đánh này không phải nam chính, vậy thì…
Cô cố gắng duy trì một nụ cười gượng gạo mà không mất đi vẻ lịch sự, đoạn nghiêng đầu, nhìn kỹ thanh niên áo đen đang cầm kiếm kia.
Góc nghiêng sắc sảo ôm lấy khuôn mặt xinh đẹp, trắng nõn và lạnh lùng. Dưới ánh hoàng hôn đỏ như máu, khuôn mặt hắn trông hệt như một viên bạch ngọc không tì vết bị nhuốm màu huyết quang, càng làm tăng thêm vài phần âm lãnh và kỳ quái.
Giờ phút này, tất cả những gì thu hút ánh mắt của cô chính là một đôi mắt phượng cong cong tuyệt đẹp. Đôi đồng tử đen kịt, u ám và dữ dội như giông tố, tựa như một vực sâu không đáy khiến người ta không rét mà run. Và rồi, dưới đuôi mắt phải của người đó, là thứ đã được nhắc đến vô số lần, thứ chỉ thuộc về riêng nam chính Bùi Tịch...
Một nốt ruồi son lệ chí.
Ninh Ninh: Tim - ngừng - đập.
Trời muốn diệt cô rồi.
Có lẽ, hình như, chắc chắn là cô đã nhận sai người. Tên vừa ngã sõng soài trên đất kia mới chính là nhân vật phản diện Thẩm Ngạn Kiều. Thảo nào lúc cô đẩy cửa bước vào lại thấy ánh mắt hoảng sợ đến thế của Nhiếp Chấp.
Hóa ra, người ta đâu phải sợ cô, mà là đang sợ cái người có dung mạo tựa Tu La, kẻ vừa đột nhiên cầm kiếm vùng lên phản kháng kia kìa - Bùi Tịch.
Vậy nên, tình hình bây giờ là thế nào?
Nam chính không hề che giấu thực lực mà đang đích thân ra tay thanh trừng đám đồng môn có ý đồ vũ nhục mình, lại còn mang khí chất của một nhân vật phản diện mà chĩa kiếm vào cổ người ta. Còn cô, một nữ phụ được tác giả chỉ định, đáng lẽ phải xuất hiện khi nam chính bị sỉ nhục, lại xả thân bước ra, buông lời lạnh lùng giáo huấn đám oắt con đang bắt nạt hắn.
Đây là chuyện mà nam chính và nữ phụ độc ác nên làm sao?
Thấy sắc mặt cô có vẻ không đúng lắm, Nhiếp Chấp đứng một bên mà kinh hồn bạt vía.
Hắn và Thẩm Ngạn Kiều đều ghen tị với việc Bùi Tịch bộc lộ tài năng trong cuộc tỷ thí ở tông môn, cho rằng tên tiểu tử kia hẳn đã dùng thủ đoạn bỉ ổi. Vì thế, bọn họ đã vây hắn trong phòng, định bụng sẽ "ngựa quen đường cũ" mà bắt nạt hắn một trận. Nào ngờ, Bùi Tịch lại dám phản kháng, chỉ trong nháy mắt đã đánh Thẩm Ngạn Kiều ngã lăn ra đất. Điều mà bọn họ càng không thể ngờ tới, chính là việc đệ tử thân truyền của Thiên Tiện Tử sẽ đột nhiên đẩy cửa bước vào.
Từ lâu đã nghe danh vị đại tiểu thư này tính tình ngang bướng quái đản, thế mà bây giờ lại hạ mình vì Bùi Tịch mà ra mặt. Điều này chứng tỏ cái gì? Đây tuyệt đối chỉ có thể là tình yêu mà thôi!
Một thiếu nữ si mê kiếm đạo, sau khi thất bại lại yêu sâu sắc người thiếu niên xa lạ đã đánh bại mình. Nàng chẳng những một đường đuổi theo đến tận nơi ở của người ta, mà còn không chút do dự răn dạy đám đồng môn đã từng khinh bạc hắn.
(Nguyên văn: "剑道失意情场逢源", nghĩa là "kiếm đạo thất thế nhưng tình trường lại đắc ý", gần giống câu "đen bạc đỏ tình" của Việt Nam.)
Đã sớm nghe nói loại con cưng của trời này sẽ phải lòng kẻ nào đánh bại được mình, xem ra thoại bản viết quả thật không sai.
Nhiếp Chấp vừa kinh hãi vừa sợ sệt, trong đầu không ngừng vẽ ra một câu chuyện tình yêu môn phái ngược luyến tàn tâm, yêu mà không được của Ninh Ninh và Bùi Tịch. Thế nhưng, thân là nữ chính trong câu chuyện đó, Ninh Ninh lại chẳng biết cái quái gì cả.
Cô chỉ đang cảm thấy, xong đời rồi.
Cô đã từng hứa với hệ thống sẽ hoàn thành nhiệm vụ thật tốt, kết quả mới bắt đầu đã trời sụp đất nứt, cốt truyện bị bẻ lái đến mức mẹ đẻ cũng không nhận ra.
Không thể nào!
Chuyện đã hứa với người khác thì nhất định phải hoàn thành, cho dù là một nữ phụ độc ác thì cũng phải có đạo đức nghề nghiệp chứ!
"Ta không phải cố ý tới giúp ngươi đâu."
Nguyên chủ đã từng gặp Bùi Tịch, nên tất nhiên cô không thể lấy cớ "nhận lầm người" được. Ninh Ninh cắn răng nói ra những lời này, và vì hối hận đan xen, vành tai cô cũng hơi ửng đỏ.
Lời cô nói hoàn toàn là sự thật, nhưng khi lọt vào tai mấy người kia thì nó lại biến thành một câu chuyện hoàn toàn khác.
Nhìn thấy sắc đỏ hồng đang lan ra trên vành tai trắng nõn của thiếu nữ, Nhiếp Chấp run bần bật. Mới nói đã đỏ mặt, lại còn vội vã phủi sạch quan hệ với Bùi Tịch, vừa nghe đã biết là khẩu thị tâm phi. Nếu nàng không cố ý tới giúp hắn, thì hà cớ gì lại nói với Thẩm Ngạn Kiều những lời kia?
Bùi Tịch vẫn giữ vẻ mặt vô cảm, trong khi Nhiếp Chấp lại chìm trong suy tư.
Ninh Ninh cứ cảm thấy bầu không khí này không đúng lắm. Cô vừa đón nhận ánh mắt đen nhánh chứa đầy lệ khí của người trước mặt, vừa không phục mà nói thêm: "Ngươi hãy nghe cho kỹ đây, hôm nay ta bị ngươi đánh bại ở cuộc thi chỉ vì ta chưa dùng đến một nửa sức lực. Đừng có mà đắc ý, sớm muộn gì ta cũng sẽ đánh thắng ngươi!"
Đây là những lời mà nguyên chủ đã từng nói trong sách. Nhưng vừa dứt lời, Nhiếp Chấp lại càng lộ ra vẻ mặt "thì ra là thế".
Hắn vốn tưởng rằng Ninh Ninh sau khi thua Bùi Tịch mới để ý đến hắn, nhưng nghe những lời này xem, có lẽ vị tiểu tổ tông này đã rơi vào lưới tình với hắn từ lâu rồi.
Để cho tên tiểu tử kia chiến thắng, nàng chỉ dùng đúng năm phần công lực, năm phần đấy! Vì tình yêu, ngay cả danh dự của kiếm môn cũng có thể vứt đi, đây là tinh thần hy sinh cao cả đến nhường nào! Đệ tử thân truyền không hổ là đệ tử thân truyền, theo đuổi tình yêu cũng có thể táo bạo đến vậy. Nếu để nàng ấy biết mình đã từng bắt nạt người trong lòng nàng...
Thẩm Ngạn Kiều bị Bùi Tịch chĩa kiếm vào cổ đã sợ đến lệ rơi đầy mặt. Nhiếp Chấp lo lắng bản thân sẽ giẫm lên vết xe đổ, chi bằng nhân lúc hai người kia đang "sấn sổ ve vãn" nhau mà chuồn nhanh khỏi cái nơi thị phi này!
Vì thế, hắn suy nghĩ một lát rồi hạ giọng, cười lấy lòng: "Làm phiền rồi, ta có thể đi trước được không?"
Để dỗ Ninh Ninh vui vẻ, hắn vừa dứt lời còn không quên bồi thêm một câu: "Nhị vị quả là một cặp trời sinh, trai tài gái sắc, thực sự khiến người ta ngưỡng mộ không thôi. Nếu ta cứ ở lại đây, e là sẽ quấy rầy hai vị bồi dưỡng tình cảm mất."
Hắn phát biểu một tràng cảm động đất trời, tình cảm dạt dào, lại không biết rằng đây chính là lời phủ định lớn nhất đối với năng lực nghiệp vụ của Ninh Ninh. Giống như vừa lỡ tay nhấn vào nút tự hủy, hắn lại còn cười tươi như hoa, như thể sắp bay lên sánh vai cùng trời đất nhật nguyệt.
Ninh Ninh vừa tức vừa tủi thân.
Làm ơn tôn trọng thân phận nữ phụ độc ác của cô một chút đi, ai thèm bồi dưỡng tình cảm với nam chính chứ!
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)








