- Hừ, một chút lực lượng này mà đã muốn thôn phệ ta ta vào sao, ngươi cũng đã quá coi thường ta rồi.
Kiền Huyết lão tổ cười lạnh một tiếng, thân thể cũng xảy ra biến hóa. Trở nên giống như người khổng lồ vậy, cánh tay thông thiên, hai tay rung một cái đã chặn lại Hỗn Độn tĩnh tâm bình thôn phệ. Đồng thời bàn tay đánh ra một chiêu, giống như vỗ về phía Nhiếp Vân vậy.
- Phản ứng rất nhanh, bất quá, ta đã nói rồi. Hôm nay là ngày chết của ngươi thì chính là ngày chết của ngươi!
Bàn tay Nhiếp Vân khẽ động một cái, một thanh trường kiếm xuất hiện ở trong lòng bàn tay... Kỷ Hư kiếm!
Thanh thần binh Chúa Tể này ban đầu bị Kiền Huyết lão tổ mà rơi rớt. Mới vừa rồi hắn lại từ trên người đối phương trộm lại, lại lần nữa nắm nó trong tay.
Trường kiếm ở trong tay, khí thế của Nhiếp Vân đột nhiên tăng mạnh.
Mặc dù có thiên phú Võ Đạo sư, khiến cho bất kỳ binh khí nào hắn cũng có thể dùng lô hỏa thuần thanh. Thế nhưng tu luyện nhiều năm như vậy nhưng mà thứ chân chính khiến cho hắn cường đại vẫn là kiếm thuật.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

