Hắn thấy người trước mắt này cũng quá thành thật a, hắn nói là nói đi ở sau lưng mọi người kiếm chỗ tốt chẳng qua chỉ là nói ý một chút mà thôi, có thứ tốt vẫn phải cướp, thế nhưng hắn không ngờ tới tên này lại tưởng thật. Lại còn ngừng lại, vốn là bọn họ so với người khác đã ở xa hơn. Thế nhưng lúc này hắn phát hiện ra ở phía sau mình ngay cả nửa bóng người cũng không còn nữa!
Như vậy còn cướp cái rắm a?
- Được, ta lập tức tới ngay!
Phục chế toàn bộ phù điêu trước mắt, nạp vật thế giới phỏng chế ra đồ vật giống nhau. Lúc này Nhiếp Vân mới thở phào nhẹ nhõm, cười một tiếng rồi mới chạy theo.
- Chúng ta nhanh đuổi theo một chút đi, nếu không ngay cả chút cặn cũng không có a!
Thấy hắn chậm rãi chạy tới, lúc này ở trước mặt ngay cả bóng quỷ cũng không có, Đào Huân đã có chút hối hận hợp tác với Nhiếp Vân. Bất quá trước đó đã nói vậy cho nên hắn cũng không tiện mở miệng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


