- Giết ta? Hai chúng ta tranh đấu chẳng lẽ ngươi không sợ lưỡng bại câu thương làm người khác chiếm tiện nghi?
Phù Ám Triều nói.
- Lưỡng bại câu thương? Ngươi quá để ý mình!
Nhiếp Vân đánh ra hai đạo kiếm quang xé rách không gian, trong lời nói mang theo tiếng cười lạnh
Nếu là lúc trước đám người này chưa bị thương có lẽ hắn còn có chút kiêng kị, hiện tại mấy người này có bộ dáng như thế, sức chiến đấu mười tổn hại bảy tám, muốn lưỡng bại câu thương với hắn khẳng định khó có thể làm được.
- Vậy ngươi muốn thế nào?
Nhiếp Vân nhướng mày.
Nơi đây nguy hiểm, nếu mấy người này không nghe lời chẳng khác gì sói đói rình mồi, còn không bằng triệt để giải quyết hết tai hoạ ngầm, cho dù hao phí chút thủ đoạn cũng không tiếc.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

