- Là sư phụ ngươi giảng giải cho ngươi? Tiền bối đã nói thế nào với ngươi, xin lắng tai nghe!
Nghe thiếu niên nhắc tới sư phụ, vẻ mặt Bách Hoa tông chủ hiện lên cung kính, liền xưng hô “tiền bối”.
- Là sư phụ giảng giải cho ta, sư phụ nói “cô âm bất trường, độc dương bất sinh”, mọi sự vạn vật đều có hai mặt âm dương, vô tình đạt tới cuối là có tình, tình ý hòa vào nhau mới là đại đạo! Chính là vì nhớ tới những lời này, nhìn thấy Lạc Hoa thần quyền của ngươi vô tình, vì vậy có cảm xúc mới niệm ra, hoa rơi cố ý tùy nước chảy, nước chảy vô tình trục hoa rơi! Mưa hoa tán loạn đầy trời lệ, hữu tình vô tình có ai biết! Nguyện tùy hoa rơi người hữu tình, không làm nước chảy vô tình tâm…
- Ha ha, sư phụ ta đích xác học cứu thông thiên!
Nhiếp Vân khẽ cười, thuận miệng nói một câu, cũng không nhiều lời, không giải thích, làm cho người ta cảm giác thật bí hiểm.
- Sư phụ ngươi lợi hại, nhưng bây giờ không có ở đây, ngươi đem pháp quyết nói cho ta biết, chẳng lẽ không sợ ta giết ngươi? Nếu ta đoán không lầm, một chiêu vừa rồi đã tiêu hao hết khí lực toàn thân của ngươi, hiện tại ngươi không khả năng tiếp tục đánh ra công kích lợi hại như vậy đi!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

