- Muốn biết…ngươi…nằm mơ! Ta sẽ không nói cho ngươi…
Cố nén đau đớn, hắc y nhân cắn chặt răng.
- Không nói?
Huyền Ngọc kiếm lại run lên, cánh tay còn lại cùng hai đùi của hắn cũng rơi xuống, nháy mắt biến thành nhân côn.
Cười một tiếng,thân thể hắc y nhân đột nhiên bành trướng, hắn muốn…tự bạo!
- Tự bạo? Nếu cho ngươi tự bạo, ta còn sống được sao?
Khi Nhiếp Vân vẫn còn ở thành cương cảnh đã có thể ngăn cản Nhiếp Cường tự bạo, hiện tại đã đạt tới cấp bậc chí tôn, nếu còn để cho người này tự bạo chết ở trước mặt mình, hắn cũng không cần lăn lộn.
Nhiếp Vân cười lạnh một tiếng, ngón tay điểm ra, một cỗ lực lượng nóng rực lao vào khí hải, đem đan điền của hắn hoàn toàn chấn vụn.
Vừa rồi tuy phá hủy khí hải của hắc y nhân, nhưng đan điền không có việc gì, hiện tại đan điền vỡ vụn, chẳng khác gì một thân tu vi cùng thiên phú tu luyện toàn bộ trôi theo nước chảy, cho dù có đan dược cũng không cách nào chữa trị, hoàn toàn mất hết.
- A…đan điền của ta! Không, không…
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
