Đột nhiên trong đám người có người nhận ra Nhiếp Vân, đồng thời hô to, mọi người đều biến sắc vội vàng cúi đầu, dáng vẻ khủng hoảng vô cùng, giống như nghĩ tới chuyện gì vô cùng đáng sợ.
Trong lòng vừa động, hắn thả người nhảy lên, trong ánh mắt giật mình của mọi người bay thẳng về hướng Nhiếp phủ.
Sau khi nắm giữ lại Nhiếp gia, Nhiếp Tiếu Thiên cũng đã rời khỏi nơi ở trước kia, quay về phủ đệ. Phủ đệ nằm gần thành thị, ngồi xe ngựa cần dùng một giờ, nhưng tốc độ của Nhiếp Vân cực nhanh, còn chưa đầy năm phút đã chứng kiến cổng lớn cao ngất đứng sững trước mắt, hai chữ Nhiếp gia diệu diệu sinh huy.
- Ân? Hình như không thích hợp!
Là một trong những gia tộc lớn nhất Lạc Thủy thành, bình thường ở ngoài cửa có không ít thủ vệ, mà hôm nay không bóng người, cả cổng lớn cũng nửa mở, thoạt nhìn không có chút phòng ngự.
Nhiếp Vân biến sắc, trong lòng băng sương, thân thể hắn đột nhiên vội vàng lao về phía trước, nhưng vừa vào cổng đã có hai đạo kiếm quang bắn tới.
Sưu sưu!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


