Ngụy Thần ngửa mặt lên trời cười to, hưng phấn tới run rẩy toàn thân. Tuy rằng hắn từng chơi đùa không ít nữ nhân, nhưng mỗi lần nhìn thấy Thiết Lan Nhi đều phát ra hưng phấn từ sâu trong nội tâm, hơn nữa tính nàng ngỗ ngược cùng kiên nghị càng khiến cho hắn phát điên, hận không thể hung hăng áp dưới thân thể dùng sức chà đạp. Hiện tại nàng đánh cuộc thua phải dỡ xuống giả tạo, giống kỹ nữ nằm dưới người mình, nghĩ tới đây Ngụy Thần tựa hồ cảm thấy nửa người dưới không thể khống chế.
- Được rồi, ta nhận…
Chứng kiến ánh mắt dâm ô của Ngụy Thần, Thiết Lan Nhi vô cùng chán ghét, nhưng thua chính là thua, nếu nàng không thừa nhận Khương Du nhất định sẽ ra tay, tới lúc đó khẳng định mọi người đều phải chết ở chỗ này.
- Ân! Đây là yêu thú? Khí lực thật lớn, ngay cả tảng đá lớn như vậy vẫn có thể nâng lên, làm cho ta nhìn xem cánh tay của ngươi cứng rắn như thế nào…
Thiết Lan Nhi còn chưa dứt lời thì đã bị một thanh âm cắt đứt, quay đầu nhìn lại, chỉ thấy tên lưu manh xưng hô Dương Vân đi ra, vừa đi vừa gãi đầu, đi tới trước mặt Đồng Tí Cự Viên muốn chạm vào tay của nó.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

