- Rất có thể.
Trong lòng khẽ động, Nhiếp Vân nghĩ tới cỗ khí tức thần kỳ kia, hắn không nhịn được nửa mà thả người rời sơn động, tiếp tục đi về phía hồ nước.
Sơn động cách hồ nước cũng không xa, cũng chỉ có khoảng cách mấy trăm mét, lúc này bên ngoài mặt trăng lên cao, sao sáng đầy trời, dường như đã là đêm khuya.
Khi hắn1hôn mê trời còn chưa triệt để tối, mà bây giờ đã là đêm khuya, chẳng lẽ lần này hắn mê man còn chưa tới một dêm?
Trong lòng tính toán một chút, lúc này hắn không hỏi lắc đầu, không phải là chưa tới một đêm, mà đã qua một ngày hôm đêm.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


