“A Cửu, anh không được bỏ em... Trước đây là em sai, sau này em sẽ thật lòng ở bên anh.” Lạc Ninh Loan chống người dậy, tay vòng qua cổ Phó Cửu Tư, đầu tựa vào lồng ngực rộng lớn của hắn, giọng mềm mại mang theo vị ngọt thanh dịu lại xen lẫn tiếng nghẹn ngào của tiếng khóc.
Lúc này trong đầu cô hỗn loạn, nhưng nỗi sợ hãi và đau đớn lại vô cùng rõ ràng.
Sự vỡ vụn trong giọng nói của Lạc Ninh Loan đã kéo Phó Cửu Tư thoát khỏi cảm xúc hỗn độn ban nãy, hắn không chút suy nghĩ liền ôm cô vào lòng.
“Loan Loan, rõ ràng là em không cần anh mà.”
Giọng nói trầm ấm như có từ tính, lại ẩn chứa cả sự hoảng loạn và nghẹn ngào khó phát hiện.
Lạc Ninh Loan nghe thấy lời nói thiếu cảm giác an toàn ấy của hắn, trong lòng lại một lần nữa dấy lên nỗi đau như bị xé rách.
“A Cửu, chúng ta kết ấn đi!” Trước đây cô luôn trốn tránh chuyện này, khiến hai người dù đã là bạn đời trên danh nghĩa nhưng vẫn chưa kết ấn chính thức.
Suy nghĩ của cô khi ấy rất đơn giản, chỉ cần chưa kết ấn, vẫn có thể chia tay.
Nhưng sau những chuyện đã trải qua ở kiếp trước, cô không muốn nghe hắn nói ra lời chia tay nữa, cô chỉ muốn lập tức cùng hắn kết ấn.
Cô không chờ được nữa mà hôn lên môi hắn, tay cũng luống cuống muốn xé toạc bộ quân phục chỉ huy trên người hắn.
Trên người Phó Cửu Tư có mùi rượu nhẹ, hôm nay vốn là tiệc mừng công của hắn.
Một tổ địa côn trùng siêu cấp, để có thể sớm quay về Lam Tinh, hắn đã dẫn theo Quân đoàn số một tiêu diệt nó chỉ trong vòng một tuần.
Hắn không nghỉ ngơi lấy một giây, lập tức vượt vạn dặm trở về. Không ai biết hắn đã phải kiềm chế bản thân đến mức nào khi nhìn thấy người mà hắn ngày đêm mong nhớ đang ở ngay trước mắt, hận không thể lập tức ôm cô vào lòng.
Thế nhưng, điều hắn không ngờ là, Lạc Ninh Loan lại trực tiếp đứng trước mặt mọi người trong bữa tiệc, xin Tổng thống Liên bang giải trừ mối quan hệ bạn đời giữa họ.
“Loan Loan... đừng...” Phó Cửu Tư ngăn lại hành động của Lạc Ninh Loan, hắn không hiểu vì sao cô lại đột ngột như vậy, rõ ràng không lâu trước đó còn cãi nhau ầm ĩ với hắn.
Dù trong lòng hắn đang gào thét, chỉ muốn lập tức đè cô xuống giường, nhưng hắn vẫn cố gắng kiềm chế. Một khi hai người thật sự kết ấn, cô vĩnh viễn không thể rời khỏi hắn. Điều đó chính là điều hắn luôn mong muốn.
Nhưng cái hắn sợ hơn là việc cô không hiểu hậu quả của việc kết ấn, rồi sau này vì hối hận mà làm ra chuyện tổn thương bản thân. So với không thể có được cô, hắn càng sợ mất cô hơn.
Lạc Ninh Loan vì hành động ngăn cản của hắn mà ngẩng đầu lên, giọng đầy ấm ức: “A Cửu, anh không muốn sao?”
Nhìn thấy một Loan Loan như thế, Phó Cửu Tư sao có thể không muốn. Hắn cố đè nén cảm giác đang dâng lên trong cơ thể.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-328046.png&w=256&q=75)
