Lạc Ninh Loan giả vờ không nhìn thấy ánh mắt uất ức của anh, chuyên tâm ăn bữa sáng của mình. Thực ra Phó Cửu Tư đã rất khoan dung rồi, Dập Diêm cứ ở bên cạnh ồn ào như vậy, nếu đổi lại là người khác thì cỏ trên mộ cũng đã cao ba thước rồi.
Thế nên Lạc Ninh Loan không để ý đến sự vô lý của Dập Diêm, ngược lại còn dịu dàng mỉm cười với Phó Cửu Tư.
Cảnh đó khiến Dập Diêm tức đến nghiến răng, anh liếc nhìn hành động của hai người họ, không nói thêm lời nào, lặng lẽ ăn sáng, chỉ là động tác cắn bánh thì hơi mạnh tay một chút.
Trong mắt hắn ánh đen sâu đậm, còn có chút ửng đỏ, ngón tay thon dài vuốt nhẹ lên đôi môi mềm mại của Lạc Ninh Loan, ngón cái khẽ véo nhẹ môi dưới của cô, để lộ chiếc răng nanh nhỏ nhọn.
“Răng của Loan Loan sắc thật đấy!” Hắn nói đầy ẩn ý.
Lạc Ninh Loan nghe vậy, trong lòng chột dạ. Vừa nãy người này trước mặt Dập Diêm tỏ ra chẳng để ý gì, hóa ra là đang đợi cô ở đây.
Hai người này ghen tuông dữ thế làm gì chứ, kiếp trước cũng không thấy họ tranh giành gay gắt như vậy, đều rất hòa thuận mà.
Thật ra rất đơn giản, kiếp trước Lạc Ninh Loan đối xử với ba người họ như nhau, không ai được thiên vị. Nhưng hiện tại thì khác, ai cũng muốn có được sự quan tâm nhiều hơn từ cô.
Cô cười lấy lòng hắn, rồi dùng đầu lưỡi liếm nhẹ ngón tay của hắn.
Phó Cửu Tư cảm thấy một luồng tê dại lan từ đầu ngón tay khắp toàn thân, ngón tay cũng khẽ run lên, sau đó cúi đầu hôn cô gái khiến máu nóng trong người hắn bùng cháy đến mức không thể thở nổi. Cuối cùng, hắn còn cố tình cắn rách môi cô.
“Phó Cửu Tư, hứa với em, mấy ngày này đừng ra chiến trường, được không? Em muốn anh ở bên em!” Lạc Ninh Loan nhớ lại chuyện kiếp trước, vẫn không yên tâm mà dặn dò.
Phó Cửu Tư tuy không hiểu lý do, nhưng vẫn đồng ý: “Được!” Dù sao gần đây cũng không có trận chiến khẩn cấp nào.
Trước khi quay về trang viên, Lạc Ninh Loan còn cố tình uống một viên thuốc hồi phục, sợ vết thương trên môi gây thêm rắc rối. Chuyện vừa nãy còn chưa dỗ xong đâu.
“Dập Diêm, anh vẫn còn giận đấy à? Em còn nói hôm nay sẽ đi đua xe với anh mà!” Lạc Ninh Loan dỗ dành Dập Diêm một lúc, nhưng anh vẫn tỏ ra rất ấm ức, trả lời cũng cực kỳ qua loa, thế nên cô mới tung chiêu sát thủ.
Hôm nay Lạc Ninh Loan cũng không có việc gì, vốn dĩ định đi cùng anh rồi.
“Thật không?” Trong đôi mắt dài hẹp ấy, ánh sáng lấp lánh.
“Hôm qua chẳng phải anh nói hôm nay có cuộc đua sao? Anh còn cần em đi cùng không?”
“Vợ đã muốn đi, anh nào dám từ chối!” Lúc này anh mới kéo tay Lạc Ninh Loan lại.
Đầu anh tựa lên cổ cô, hít sâu một hơi, vợ thật thơm!
“Vợ à, sao em không mặc bộ đồ khác?” Vừa nãy thấy cô chọn bộ này, tuy vợ mặc gì cũng đẹp, nhưng anh vẫn có chút thất vọng, anh muốn thấy cô mặc những bộ đồ khác mà anh đã cẩn thận chọn lựa, dễ thương biết bao.
“Lần sau anh không chọn mấy bộ tử tế chút, thì em sẽ tự về phòng thay đấy.”
Dập Diêm khẽ nhướng mày, chỉ hơi nhướng mày chứ không nói gì, mà ôm lấy Lạc Ninh Loan dỗ dành:
“Nghe lời bảo bối, bây giờ mình đi thôi!”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-495035.jpg&w=256&q=75)


