Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Siêu Biết Thả Thính, Lão Đại Cấm Dục Không Còn Giả Vờ Chương 4

Cài Đặt

Chương 4

Ăn xong một cái bánh bao thịt, bụng Huỳnh Nguyệt đã hết đói.

Lúc này cô mới có thời gian để nhìn Hoắc Thành trên xe lăn.

"Anh không ăn cá à?"

Cô tò mò nhìn Hoắc Thành.

Không đợi Hoắc Thành trả lời, cô đã nhìn thấy dấu răng của mình trên con cá.

Tuy Tỳ Hưu cho rằng, có thể ăn đồ mà nó đã ăn qua, thì sẽ được may mắn chiếu cố.

Nhưng từ trong ký ức của thân thể này, cô lại biết rằng, loài người dường như cho rằng đây là một hành vi không lịch sự?

Cô nghĩ ngợi, rồi cầm con cá về.

"Tôi đi bắt một con chưa ăn qua cho anh nhé."

Ngày thứ ba làm người của Tỳ Hưu nhỏ.

Phải biết có qua có lại!

Hoắc Thành gọi cô lại, không cho cô xuống sông quẫy đạp nữa.

"Không cần đâu."

"Tôi không thích ăn cá."

"Vậy à?"

Trong giọng nói của Huỳnh Nguyệt có chút tiếc nuối.

Cá ngon như vậy mà?

Sao con người lại không thích ăn nhỉ?

Huỳnh Nguyệt nghĩ không ra.

Nhưng cô sẽ không cố ép người khác nhận thứ họ không thích.

Cô đứng tại chỗ, suy nghĩ xem còn có thứ gì có thể tặng cho Hoắc Thành không.

Sự may mắn của cô?

Tặng thế nào đây?

Huỳnh Nguyệt nghiêm túc suy nghĩ.

Suy nghĩ một lúc, cô nghĩ ra một cách không tồi.

Tìm nhiều cơ hội tiếp xúc với anh, đem vận may đến cho anh.

Lúc này, Hoắc Thành nào biết rằng, cô gái nhỏ bên cạnh mình là một thần thú may mắn đã sống mấy ngàn năm.

Anh đề nghị bây giờ nên đến đồn công an.

Huỳnh Nguyệt gật gật đầu, ôm lấy con cá và cái bánh bao thịt chưa ăn của mình.

Hoắc Thành dùng hai tay vịn vào bánh xe lăn, từ từ lăn nó đi.

Trên con đường rừng không mấy bằng phẳng, anh chậm rãi tiến về phía trước.

Huỳnh Nguyệt đi bên cạnh nhìn một lúc, mắt cô đột nhiên sáng lên.

"Anh chờ một chút."

Cô nhét chiếc bánh bao thịt lại cho Hoắc Thành, còn mình thì túm lấy một sợi mây gần đó, buộc chặt con cá sau lưng.

Sau đó, cô dùng hai tay đẩy xe lăn.

"Như thế này đúng không?"

Cô đẩy xe lăn, tò mò hỏi Hoắc Thành.

Hoắc Thành thu lại bàn tay vốn đang đặt trên bánh xe, bàn tay to có phần gầy guộc, những ngón tay với khớp xương rõ ràng hơi ánh lên sắc xanh nhạt.

Anh rũ mắt xuống, tầm mắt chạm phải ánh mắt của Huỳnh Nguyệt, khẽ "ừ" một tiếng.

"Cảm ơn."

"Ồ!"

Hai người đến đồn công an trên thị trấn, Hoắc Thành trình bày mục đích đến.

Công an hỏi Huỳnh Nguyệt về đặc điểm nhận dạng của bọn buôn người.

Huỳnh Nguyệt, người đang gặm bữa trưa, và rất có thể cũng là bữa tối của mình (con cá lớn), nghe vậy liền ngẩng đầu.

Dưới mái tóc bù xù, đôi mắt cô sáng ngời lạ thường.

"Các chú có giết bọn chúng không?"

Đồng chí công an trẻ họ Trương đang tiếp hai người ho khan vài tiếng, không dám nhìn thẳng vào mắt Huỳnh Nguyệt.

Anh dời tầm mắt đi chỗ khác, "Về lý mà nói, bắt được những kẻ buôn người táng tận lương tâm này, thì có thể xử tử hình."

"Vậy tôi dẫn các chú đi."

Huỳnh Nguyệt nhảy xuống khỏi ghế.

Hai chân đáp xuống đất, "Tôi biết bọn chúng ở đâu."

Huỳnh Nguyệt muốn cùng công an đi bắt bọn buôn người.

Hoắc Thành đi lại không tiện, không thể đi theo.

Anh nhìn về phía bóng dáng nhỏ bé mặc áo đạo bào màu xanh lam, rũ mắt xuống, nhìn đôi chân của mình.

"Đồng chí Huỳnh Nguyệt."

Hoắc Thành gọi cô.

Huỳnh Nguyệt quay đầu lại, cười tít mắt đi về bên cạnh Hoắc Thành.

"Anh gọi tôi à?"

"Cái này, cho cô."

Anh từ trong túi quần lấy ra một xấp tiền, đưa cho Huỳnh Nguyệt.

"Cô nói muốn đi tìm người nhà, cầm lấy mà tiêu dọc đường."

Anh nói, ánh mắt dừng lại trên con cá đã hơi bốc mùi mà cô đang ôm.

"Con cá sống này, sau này có thể không ăn thì cố gắng đừng ăn, bên trong có vi khuẩn, rất dễ ăn vào rồi đau bụng."

Huỳnh Nguyệt "ừm" một tiếng, có phần nghi hoặc nhìn xấp tem phiếu đủ màu sắc trong tay.

Hoắc Thành nghĩ cô sống trên núi, có lẽ ít tiếp xúc với tiền bạc, liền giải thích thêm cho cô một chút về công dụng của tiền.

Huỳnh Nguyệt bừng tỉnh ngộ.

Người này đối xử với mình rất tốt, cô rất thích anh ấy.

Đợi bắt xong bọn buôn người, cô sẽ quay lại tìm anh.

"Tôi có thể sờ tay anh một cái không?"

Cô hỏi.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc