Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Hoắc Thành cũng nhìn về phía Hoắc Diễm.
Ý tứ trong mắt rất rõ ràng.
Có phải thật sự đang mắng người ta không?
Hoắc Diễm???
"Không có! Làm sao có thể! Tôi đang yên đang lành mắng cô làm gì?"
Bị hai cặp mắt nhìn đến có chút chột dạ, Hoắc Diễm ấp úng lên tiếng xong liền đi về phía phòng bếp, anh trai không mua bữa sáng cho anh thì anh tự mình nấu.
Ai ngờ có lẽ anh đã quá thất thần, đến mức lúc đi đường không nhìn thấy chiếc sô pha phía trước, cứ thế đâm thẳng vào.
Một người to như vậy đâm vào sô pha, tự nhiên sẽ không có chuyện gì lớn.
Chỉ là chuyện nhỏ thì không thể tránh khỏi.
Chân của Hoắc Diễm bị sô pha vướng một cái, cơ thể nghiêng về phía trước, mắt thấy sắp ngã sấp mặt như chó ăn bùn.
Cũng may anh kịp thời đưa hai tay ra chống xuống sàn nhà, lúc này mới không để mặt tiếp xúc gần gũi với mặt đất.
Nhìn sàn nhà gần trong gang tấc, Hoắc Diễm vẫn còn sợ hãi, tim đập thình thịch không ngừng.
"Đây là báo ứng vì nói dối."
Giọng nói của Huỳnh Nguyệt cố tình vang lên ở một bên.
Hoắc Diễm!!!
Chết tiệt, quên mất đây là một cô đạo sĩ nói gì linh nghiệm nấy!
Hoắc Diễm bò dậy, khó chịu nhìn Huỳnh Nguyệt, muốn hỏi có phải cô đã dùng thủ đoạn gì đó mới làm anh té ngã không?
"Cô là yêu quái sao? Cô..."
Lời của anh còn chưa nói xong, đã bị một ánh mắt lạnh lùng của Hoắc Thành quét đến khiến anh phải ngậm miệng.
"Hoắc Diễm."
Ánh mắt Hoắc Thành lạnh, giọng nói còn lạnh hơn: "Anh nhắc nhở cậu một lần nữa, cậu 21 tuổi, không phải hai tuổi."
"Trước khi nói lời gì, hãy suy nghĩ cho kỹ."
Hành vi cử chỉ của cậu, cũng nên giống một người trưởng thành rồi.
Nếu không, sau này làm sao gánh vác nổi nhà họ Hoắc?
Không nói sau này, ngay cả trong thời buổi loạn lạc này, mỗi lời nói hành động đều rất có thể sẽ trở thành điểm yếu để người khác vin vào tố cáo.
Thân là con cháu nhà họ Hoắc, Hoắc Diễm không biết có bao nhiêu người đang nhòm ngó nhà họ Hoắc hay sao?
Hoắc Diễm mím môi, rũ mắt xuống.
Tâm trạng có chút sa sút.
"Anh cả..."
Hoắc Diễm nghĩ đến chuyện buồn, tâm trạng sa sút nhấc chân rời đi.
Hoắc Thành nhìn bóng lưng anh lên lầu, mím chặt đôi môi mỏng, cũng không nói gì thêm.
Huỳnh Nguyệt nhìn Hoắc Thành, lại nhìn Hoắc Diễm, cô có chút kỳ lạ về bầu không khí giữa hai anh em họ.
Cô đi lên phía trước, đưa tay nắm lấy tay Hoắc Thành.
"Tôi không phải yêu quái."
Cô giải thích một cách không đầu không đuôi: "Tôi sẽ không hại người, không có năng lực đặc biệt gì đâu, là tự anh ta chột dạ nên té ngã."
Hoắc Diễm nghĩ thế nào, cô không quan tâm.
Cô không hy vọng Hoắc Thành sợ hãi cô.
Trên mặt Hoắc Thành lộ ra một nụ cười nhàn nhạt, trấn an cô: "Anh biết."
"Vậy anh có tin tưởng tôi không?"
Huỳnh Nguyệt lại rất cố chấp.
Một đôi mắt trong veo thấy đáy, chuyên chú nhìn người trước mặt.
Hoắc Thành nhẹ nhàng "ừ" một tiếng.
"Tin tưởng."
Huỳnh Nguyệt cười rộ lên.
Thần thú may mắn có thể mang đến điềm lành cho mọi người, ngoài năng lực may mắn mà Thiên Đạo ban cho, còn có một điểm rất quan trọng.
Đó chính là đối phương phải thật sự tin tưởng vào thần thú.
Tục ngữ nói, tin thì linh không tin thì không linh, đây là có cơ sở.
Hai người nói chuyện xong, Hoắc Thành liền dẫn Huỳnh Nguyệt ra ngoài.
Huỳnh Nguyệt đẩy xe lăn của Hoắc Thành đi trong khu tập thể, trên đường gặp không ít người, nhìn thấy họ đều rất kinh ngạc, cho rằng Huỳnh Nguyệt là bảo mẫu mới mà nhà họ Hoắc tìm tới.
Chuyên đến để chăm sóc Hoắc Thành.
Những bà thím, bác gái không có mắt nhìn kia, trước đây đã muốn nhân lúc Hoắc Thành bị thương ở chân, đem con gái nhà họ hàng mình giới thiệu cho anh.
Nhưng trước kia Hoắc Thành không ra ngoài, cho dù có ra ngoài, cũng có Lưu Thu Nguyệt hoặc là Hoắc Diễm đi theo nên họ không tìm được cơ hội thích hợp để tiến lên "tiếp thị" họ hàng của mình.
Bây giờ nhìn thấy một cô bảo mẫu ngốc nghếch đẩy Hoắc Thành ra ngoài, họ sao có thể không nhanh chóng nắm lấy cơ hội này?
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


