Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Nhỏ Ngọt Ngào Siêu Biết Thả Thính, Lão Đại Cấm Dục Không Còn Giả Vờ Chương 17

Cài Đặt

Chương 17

Hoắc Diễm đang khởi động xe nghe được lời nói của Huỳnh Nguyệt ở hàng ghế sau, lại không nhịn được muốn ca thán.

Đây là lần đầu tiên anh thấy một cách ăn vạ anh trai mình mới lạ như vậy.

Hoắc Thành rũ mắt, tầm mắt rơi trên tay của Huỳnh Nguyệt.

Anh thấp giọng giải thích, không thể tùy tiện nắm tay nam đồng chí.

Đặc biệt là ở bên ngoài, nếu bị mấy người đội Hồng Kỳ nhìn thấy, sẽ bị bắt lại.

Huỳnh Nguyệt bừng tỉnh ngộ, gật đầu.

"Tôi sẽ lén nắm tay anh."

Bây giờ cô đang trong thân thể con người, không thể nhảy vào lòng anh để anh ôm ấp vỗ về được.

Vận may không có cách nào truyền cho anh nhanh như vậy, chỉ có thể nắm tay anh nhiều một chút, để anh cọ ké vận may nhiều hơn.

Huỳnh Nguyệt tuy là một Tỳ Hưu nhỏ, nhưng cũng hiểu rằng nếu muốn ăn ngon mặc đẹp, thì phải làm cho người nuôi nấng mình sống tốt.

Chỉ có anh sống tốt, cô mới có thể theo đó mà ăn ngon mặc đẹp.

Hoắc Diễm cho rằng Huỳnh Nguyệt thèm muốn con người Hoắc Thành.

Thật ra tâm thái Tỳ Hưu của Huỳnh Nguyệt vẫn chưa thay đổi, cô vẫn cho rằng mình là một thần thú may mắn nhỏ, còn Hoắc Thành là chủ nhân mà cô đã chọn cho mình.

Chiếc xe jeep chạy một mạch về thành phố.

Phải nói là thật sự vô cùng thuận lợi.

Xe đến khu tập thể, dừng lại ở cổng sân của căn nhà lầu hai tầng của nhà họ Hoắc, Huỳnh Nguyệt đã sớm dựa vào Hoắc Thành mà ngủ thiếp đi.

Cô ngủ rất say.

Đầu gối lên đùi Hoắc Thành, khe khẽ ngáy khò khè.

Lưu Thu Nguyệt thấy vậy, nhìn sang con trai cả.

"Cái này..."

Bà chỉ vào Huỳnh Nguyệt, ý bảo có muốn đánh thức cô dậy không?

"Để con gọi, mẹ vào nhà trước đi."

Hoắc Thành lên tiếng.

Lưu Thu Nguyệt gật gật đầu: "Được, các con cũng vào sớm một chút, bên ngoài nhiều muỗi."

"Vâng, cảm ơn mẹ."

Hoắc Thành đáp lời, Lưu Thu Nguyệt liền đi vào nhà trước.

Hoắc Diễm đậu xe xong liền xông vào nhà đi vệ sinh, lúc quay ra thì phát hiện anh trai vẫn chưa vào.

Anh vội vàng chạy ra định lớn tiếng gọi, lại phát hiện anh trai mình đang cúi đầu, dường như đang lén hôn cô đạo sĩ ngốc...

Mắt Hoắc Diễm trợn thẳng, mặt nhanh chóng đỏ bừng.

Trời đất ơi!

Anh cả của anh điên cuồng vậy sao?

Hay là do độc thân quá nhiều năm, cuối cùng ở tuổi hai mươi tám này không nhịn được muốn bùng nổ rồi.

Không phải chứ, anh cả của anh dù có muốn bùng nổ cũng phải tìm người đẹp một chút chứ?

Cô đạo sĩ ngốc vừa ngốc vừa gầy, còn ngây ngô, đã đứng núi này trông núi nọ.

Sao anh cả lại để mắt đến cô ta được chứ?

Là do gu thẩm mỹ thật sự không tốt, hay là đục góc tường nhà người khác thơm hơn?

Nếu Hoắc Thành, người chỉ đang cúi đầu định gọi người dậy, biết được trong đầu Hoắc Diễm đang tưởng tượng ra nhiều chuyện như vậy, anh chắc chắn sẽ không do dự cho nó một cái tát.

Đánh cho nước trong đầu Hoắc Diễm văng ra ngoài.

Nụ cười khi còn chưa tỉnh ngủ hẳn, mang theo một chút ngây ngô.

Trông khờ khạo.

Tim Hoắc Thành mềm nhũn: "Về đến nhà rồi, vào nhà ngủ đi."

Anh không phát hiện ra, giọng nói của mình cũng dịu dàng lạ thường.

Huỳnh Nguyệt dụi dụi mắt, vâng dạ đáp lời.

Có chút ngơ ngác xuống xe, đi về phía trước một bước lại nghĩ tới còn có Hoắc Thành ở trên xe.

Cô xoay người trở lại, một lần nữa một tay ôm bổng Hoắc Thành lên.

Bế kiểu công chúa!

Bế rồi liền đi nhanh về phía cửa phòng đang sáng đèn.

Lớn từng này tuổi, đây là lần thứ hai được bế kiểu công chúa, Hoắc Thành cũng có chút không quen.

"Cô có thể thả tôi xuống, tôi ngồi xe lăn."

"Ồ, xe lăn."

Cô chậm rì rì lặp lại lời của Hoắc Thành, quay đầu bảo Hoắc Diễm nhớ lấy xe lăn.

Còn cô thì, cứ đi tiếp, bước chân không dừng lại nửa điểm.

Hoắc Diễm...

Hoắc Thành...

Hai anh em hiếm khi có suy nghĩ đồng bộ một lần, đều là không biết nên nói gì cho phải.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc