Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Mọi người trong sân vừa nghe thấy giọng nói này, sắc mặt liền thay đổi.
Sao người của ủy ban lại tới?
Bọn họ không phải là những người dễ đối phó, bây giờ quyền lực trong tay họ thật sự rất lớn.
"Lão đại..."
Lưu Thu Nguyệt nhìn về phía Hoắc Thành đầu tiên.
Những người còn lại cũng nhìn về phía anh.
Mí mắt Hoắc Thành giật giật, trong lòng đã có tính toán.
"Hoắc Diễm, đi mở cửa."
"Vâng."
Hoắc Diễm mở cổng sân ra.
Bên ngoài có bốn năm người đeo băng tay màu đỏ hùng hổ xông vào.
Vừa vào sân, họ liền nhìn quanh khắp nơi, tìm kiếm cô đạo sĩ được nhắc đến trong đơn tố cáo.
Trong sân có không ít người, nhưng không có ai mặc đạo bào cả.
Tuy nhiên người tố cáo nói, đó là một nữ đồng chí còn rất trẻ, trông cũng tàm tạm, nên sau khi tìm một vòng họ liền dừng ánh mắt trên người Huỳnh Nguyệt đang đứng sau xe lăn của Hoắc Thành.
"Đồng chí bên này, cô tên là gì?"
Giọng điệu của người bên ủy ban không hề thân thiện.
Một đôi mắt găm chặt trên người Huỳnh Nguyệt, phảng phất muốn nhìn xuyên thủng người cô mới thôi.
Thân là thần thú may mắn, Huỳnh Nguyệt tự nhiên có thể cảm nhận được ác ý của đối phương.
Cô nhìn thẳng vào họ, không hề né tránh.
"Huỳnh Nguyệt."
"Thư giới thiệu của cô đâu? Lấy ra xem nào. Cô từ đâu đến, muốn đi đâu?"
Vương Đại Thạch chắc chắn rằng Huỳnh Nguyệt không có thư giới thiệu.
Hắn truy vấn, bắt cô phải lấy thư giới thiệu ra.
Lưu Thu Nguyệt có chút căng thẳng.
Lo lắng Huỳnh Nguyệt không có thư giới thiệu.
Huỳnh Nguyệt thì lại rất bình tĩnh, cô xoay người vào trong phòng, từ lớp lót trong cùng của bộ đạo phục đã cởi ra, lấy ra một phong bì bằng giấy dai.
Lúc xuống núi sợ bị dính nước, bên trong phong bì còn được bọc thêm mấy lớp giấy dầu.
Bởi vậy cho dù Huỳnh Nguyệt đã vật lộn với cá dưới sông khá lâu, cũng không ảnh hưởng đến giấy tờ bên trong.
Cô cầm nó ra ngoài sân.
Lấy thư giới thiệu bên trong ra, đưa cho Vương Đại Thạch.
Tám ngày trước, trên núi nhận được thông báo, hiện tại không được phép tồn tại đạo quán, miếu thờ.
Còn những người vốn ở trong đạo quán thì phải giải tán xuống núi.
Bởi vì dưới núi bây giờ kiểm tra rất nghiêm ngặt, đi đâu cũng phải có thư giới thiệu cho nên đồng chí phụ trách đạo quán của nguyên chủ sau khi hỏi rõ nơi đến cụ thể của tám người các cô, đã viết giấy giới thiệu cho họ.
Bởi vậy khi Vương Đại Thạch đọc lên, cô liền gật đầu lia lịa.
"Vâng vâng vâng."
"Đúng là như vậy ạ."
Cô trả lời quá nhanh, khiến bộ dạng trông có chút ngốc nghếch.
Nhưng lời của Vương Đại Thạch, lại khiến những người khác trong sân có chút nghi ngờ.
Nữ đồng chí này có hôn ước từ bé?
Vậy sao cô ấy không giữ khoảng cách với A Thành?
Còn A Thành nữa, nó có biết đối phương đã có vị hôn phu không?
Hoắc Thành thật sự không biết Huỳnh Nguyệt có hôn ước từ bé. Nhưng bản thân anh đối với Huỳnh Nguyệt, cũng không giống như những người khác nghĩ.
Bởi vậy tâm tư của anh cũng không đặt nặng vào chuyện hôn ước của Huỳnh Nguyệt.
Sau khi Vương Đại Thạch đọc xong, trả lại thư giới thiệu cho Huỳnh Nguyệt, Hoắc Thành liền lên tiếng.
"Mấy vị đồng chí đã xác nhận đây là hiểu lầm, vậy có phải là nên đi bắt kẻ nói dối kia lại không?"
Hoắc Diễm vừa nghe, đúng vậy!
Anh lập tức nói thêm vào sau lời của anh trai.
"Đúng thế! Đối phương không phân biệt phải trái trắng đen, đã đi tố cáo một đồng chí tốt có thư giới thiệu đàng hoàng, các đồng chí nhất định phải bắt kẻ đó lại mới được."
Những người khác trong sân cũng hùa theo.
"Đúng là lý lẽ này."
"Kẻ có lòng dạ xấu xa làm các đồng chí đi một chuyến công cốc, nếu các đồng chí không truy cứu trách nhiệm của họ, e rằng lần sau họ vẫn sẽ bịa đặt tin tức như vậy, làm tăng thêm gánh nặng công việc cho các đồng chí một cách vô ích."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)