Cố Dục tiếp tục lau, nhưng động tác trở nên chậm chạp.
Không phải sợ làm đau cô, mà là sợ bản thân lỡ tay.
Bởi vì cô ngồi dưới ánh đèn, mái tóc ướt dán vào bên má, làn da trắng trẻo bị hơi nóng bốc lên hun đến hơi ửng hồng, đôi mắt sáng đến kinh ngạc đó căng thẳng nhìn xuống mặt đất.
Cô không biết, dáng vẻ hiện tại của cô, sẽ khiến người ta không nhịn được mà muốn ôm chặt lấy cô.
Yết hầu Cố Dục khẽ chuyển động.
Anh từ nhỏ đến lớn cảm xúc đều bình thản, khiến người ta cảm thấy anh không có gì có thể khơi dậy sóng gió.
Cố Dục gần như không nhịn được muốn ôm trọn cả người cô vào trong ngực.
“Chiêu Chiêu.”
Anh nhẹ giọng gọi cô.
Ngôn Chiêu theo bản năng ngẩng đầu lên, “A” một tiếng.
Giây tiếp theo, cô chỉ cảm thấy bên cổ lướt qua một luồng hơi ấm, nhẹ đến mức gần như là ảo giác.
Cố Dục lại giống như bị thứ gì đó làm bỏng, chợt đứng bật dậy, động tác nhanh đến mức có chút luống cuống.
“Tóc... khô rồi.”
Tốc độ nói chuyện của anh nhanh hơn bình thường một chút, cố ý né tránh ánh mắt của cô, “Ngủ đi.”
Ngôn Chiêu sững sờ tại chỗ.
Cô giơ tay sờ sờ vào chỗ vừa rồi, đầu ngón tay chạm vào da thịt thì hơi khựng lại, chớp chớp mắt, giống như đang xác nhận điều gì đó, sau đó khẽ “ồ” một tiếng.
Cô không nghĩ nhiều, xoay người định đi lấy ván gỗ.
Người vừa xoay đi, cổ tay Ngôn Chiêu đã bị kéo lại.
Lực kéo của Cố Dục không mạnh, thấp giọng hỏi cô: “Em làm gì vậy?”
Ngôn Chiêu thành thật trả lời: “Trải chiếu nằm đất ạ.”
Lông mày Cố Dục lập tức nhíu chặt lại.
“Chúng ta là vợ chồng.”
Câu nói này vang lên đầy sức nặng.
Mắt Ngôn Chiêu hơi mở to ra một chút.
Cô nương theo tầm mắt của anh, nhìn về phía chiếc giường đó.
Rất nhỏ.
Chật hẹp, chỉ đủ cho một người trở mình.
Nếu nằm hai người...
Trong đầu cô tức khắc rối bời, mặt từ từ bắt đầu nóng lên, ngay cả hít thở cũng trở nên khó khăn.
Cố Dục cũng liếc nhìn chiếc giường đó, trầm mặc trong thoáng chốc, sau đó giọng điệu lại thấp xuống, nhưng vẫn kiên định.
“Ngủ trên giường.”
“Dưới đất lạnh.”
Ngôn Chiêu đứng bên giường, do dự một lúc lâu, cuối cùng dưới ánh mắt mãnh liệt của Cố Dục, vẫn chậm rãi ngồi lên.
Giường quả thực rất nhỏ, cô gần như là dán sát vào mép ngoài cùng nằm xuống, cơ thể căng thẳng đến mức thẳng tắp, ngay cả tay chân cũng không dám để lung tung.
Cố Dục sau đó cũng nằm xuống, chỉ chiếm phần còn lại.
Giữa hai người cách một khoảng cách không tính là xa, cũng không tính là gần.
Không ai nói chuyện.
Cũng không ai động đậy nữa.
Nhưng sự hiện diện của đối phương lại rõ ràng đến mức khiến người ta không thể phớt lờ.
Đêm đã khuya, bên ngoài ký túc xá thỉnh thoảng truyền đến tiếng gió, sau khi tắt đèn, trong bóng tối chỉ còn lại tiếng hít thở nhè nhẹ của nhau.
Một nhẹ một nặng, trong sự yên tĩnh bị phóng đại vô hạn.
Ngôn Chiêu có thể cảm nhận được nhiệt độ cơ thể của anh.
Không phải là dán sát vào, mà giống như xuyên qua không khí từ từ truyền tới.
Cô trở mình, lại rất nhanh dừng lại, sợ phát ra một chút âm thanh thừa thãi nào.
Mà gần như cùng một lúc, Cố Dục cũng khẽ động một cái, lại lập tức khôi phục sự yên tĩnh.
Ngôn Chiêu mở to mắt, nhìn vào bóng tối, nhịp tim mãi vẫn không thể chậm lại.
Cô chợt nhớ lại trước kia.
Những năm tháng ở Cố gia, nhà nhỏ, phòng ít, mùa đông lại lạnh, rất nhiều lúc đều là mấy người chen chúc nhau ngủ.
Lúc đó cô và Cố Dục còn nhỏ, chỉ là nằm cạnh nhau, đắp chung một cái chăn, ai cũng không nghĩ đến chuyện khác.
Cô từ nhỏ đã là vợ nuôi từ bé của Cố gia, ở trong cái nhà đó, ngược lại không có sự căng thẳng như bây giờ.
Sau này, mọi thứ đều thay đổi.
Cô bị Cố Thành từng chút một tẩy não, đặt tâm tư sai chỗ.
Cố Thành luôn e ngại cái này, e ngại cái kia, sợ Lý Linh không vui, nhiều nhất cũng chỉ là nắm tay, nói vài câu qua loa lấy lệ.
Sau này nữa, cô vì cái nhà đó làm trâu làm ngựa.
Tháng ngày mài mòn con người ta trở nên thô ráp, bản thân trong gương ngày càng xa lạ.
Mà lúc Cố Thành nhìn về phía cô, trong mắt chỉ còn lại sự mất kiên nhẫn và ghét bỏ.
Nghĩ đến đây, dòng suy nghĩ của Ngôn Chiêu bất giác khựng lại.
Cô chợt nhớ lại lúc sấy tóc.
Hơi ấm lướt qua bên cổ.
Quá ngắn ngủi, ngắn đến mức giống như ảo giác, nhưng lại cứ vương vấn trong đầu làm sao cũng không xua đi được.
Một chút xúc cảm đó, giống như trong bóng tối khẽ châm một đốm lửa.
Ngôn Chiêu đêm nay ngủ không hề yên giấc.
Luôn cảm thấy bên tai có một luồng hơi thở kiềm chế lại dồn dập, gần đến mức phảng phất như dán sát vào.
Cho đến khi sắc trời từng chút một hửng sáng.
Cô mơ mơ màng màng mở mắt, đầu óc vẫn chưa hoàn toàn tỉnh táo, chợt nghĩ đến điều gì đó, theo bản năng nhìn sang bên cạnh một cái.
Bên giường đã trống không.
Chăn được gấp gọn gàng vuông vức, ngay cả nếp nhăn cũng được vuốt phẳng.
Trong phòng yên tĩnh đến mức có chút quá đáng.
Ngôn Chiêu chậm rãi ngồi dậy, chớp chớp mắt, dòng suy nghĩ lúc này mới từng chút một quay về.
Cô đã không còn ở trong thôn nữa.
Tối qua cô đã đến Kinh Thị.
Hơn nữa... tối qua, cô là cùng Cố Dục ngủ chung trên một chiếc giường.
Khoảnh khắc nhận thức này ập đến, nhịp tim cô chợt lỡ một nhịp.
Ngôn Chiêu vẫn chưa hoàn toàn hoàn hồn từ chút hoảng hốt đó, ngoài cửa chợt truyền đến tiếng gõ cửa.
“Cốc cốc!”
Lực gõ không nhẹ, mang theo cảm xúc rõ ràng.
Ngay sau đó, giọng nói của một người phụ nữ cách lớp cửa gỗ vang lên, giọng điệu vừa gấp gáp vừa hùng hổ:
“Cố Dục, anh mở cửa ra!”
Trong lòng Ngôn Chiêu thắt lại.
Cô theo bản năng tưởng là giáo viên trong trường, hoặc là có chuyện gấp gì đó tìm Cố Dục.
Ngôn Chiêu không kịp nghĩ nhiều, vội vàng vớ lấy áo khoác khoác lên người, bước nhanh tới mở cửa.
Cửa vừa được kéo ra một khe hở.
Lời nói của người phụ nữ đó đã tuôn ra liên tiếp.
“Bọn họ nói có phải là giả không? Anh căn bản không có vợ đúng không?”
Giọng nói vừa nhanh vừa chói tai, giống như cảm xúc bị đè nén cả một đêm cuối cùng cũng không nhịn được mà bùng nổ.
Động tác của Ngôn Chiêu khựng lại.
Cô ngẩng đầu lên.
Ngoài cửa đứng một nữ sinh.
Trông rất xinh đẹp, da dẻ trắng trẻo, ngũ quan diễm lệ, nhìn một cái là biết dáng vẻ được nuôi dưỡng tỉ mỉ.
Trên người mặc một chiếc váy hoa nhỏ cắt may vừa vặn, màu sắc tươi tắn, vạt váy theo động tác của cô ta khẽ đung đưa, ở trong hành lang có vẻ vắng vẻ này trông đặc biệt chói mắt.
Ngôn Chiêu còn chưa kịp phản ứng, nữ sinh ngoài cửa đã sững sờ một chớp mắt.
Hiển nhiên, cô ta cũng không ngờ, người ra mở cửa lại là một người phụ nữ xa lạ.
Hơn nữa lại là.
Dáng vẻ vừa mới ngủ dậy.
Tóc tai hơi rối, áo khoác khoác hờ hững, từ trong ký túc xá của Cố Dục bước ra.
Khoảnh khắc đó, biểu cảm trên mặt nữ sinh, từ chất vấn, biến thành khó tin.
Không khí giống như bị người ta ấn nút dừng.
Ngôn Chiêu đứng trong cửa, tay vẫn còn vịn khung cửa, lồng ngực hơi thắt lại, nhưng không lùi bước.
Cô không phải kẻ ngốc, gần như ngay khoảnh khắc câu nói đó của đối phương thốt ra, đã hiểu rõ thân phận của người trước mắt.
Đây chắc chắn không phải là bạn học bình thường của Cố Dục.
Tầm mắt của nữ sinh đó dừng trên mặt cô hai giây, lại nhanh chóng quét qua căn phòng phía sau cô, giống như đang xác nhận điều gì đó, giọng nói rõ ràng đã lạc điệu:
“Cô là ai?”
Cổ họng Ngôn Chiêu nghẹn lại.
Cô trong lúc nhất thời lại không biết nên lên tiếng như thế nào.
Trước khi đến Kinh Thị, không phải cô chưa từng nghĩ đến tình huống này.
Cố Dục trông rất đẹp trai, lại trầm tĩnh xuất chúng, ở trong thôn đã là người bắt mắt nhất, huống hồ đến Kinh Thị, học đại học, bên cạnh sao có thể không có con gái thích.
Lúc đó Ngôn Chiêu trên xe lửa đã suy nghĩ đi suy nghĩ lại.
Nếu thật sự có người như vậy xuất hiện, cô nên làm thế nào.
Lúc đó cô nghĩ là, chỉ cần có thể để bản thân ở lại Kinh Thị, cô cái gì cũng có thể nhịn.
Cho dù là lùi về phía sau, cho dù là chăm sóc cuộc sống của hai người, cô cũng có thể làm được.
Chuyện chăm sóc người khác, cô sớm đã quen rồi.
Ít nhất, trong lòng cô rất rõ ràng một điểm.
Cố Dục không phải là loại người như Cố Thành.
Sẽ không coi cô như người hầu có thể tùy ý sai bảo,
Càng sẽ không sau khi chán ghét, coi cô như gánh nặng tiện tay vứt bỏ.
Ngôn Chiêu nghĩ đến đây, chút căng thẳng trong lòng cô từ từ bị đè xuống.
“Tôi là chị gái của Cố Dục.”
Khoảnh khắc lời nói vừa dứt, nữ sinh đối diện rõ ràng sửng sốt một chút.
Trước tiên là kinh ngạc.
Sau đó, sự cảnh giác trên mặt từng chút một tản đi.
Cuối cùng, giống như rốt cuộc cũng thở phào nhẹ nhõm.
Đường nét bờ vai căng cứng thả lỏng xuống, giọng điệu cũng bất giác dịu dàng hơn vài phần.
“Chị gái ạ?” Nữ sinh lại đánh giá Ngôn Chiêu một lần nữa, lần này trong ánh mắt đã không còn sự dò xét vừa rồi, ngược lại nhiều thêm chút ý cười ngượng ngùng. “Làm em giật cả mình, em còn tưởng...”
Cô ta khựng lại, không tiếp tục nói nữa, ngay sau đó nở một nụ cười phóng khoáng:
“Chào chị, em tên là Lưu Mạn Thanh, là bạn cùng lớp của Cố Dục.”
Ngôn Chiêu vội vàng gật đầu, “Cố Dục bây giờ không có ở đây, hay là... đợi em ấy về, chị giúp em nói với em ấy một tiếng?”
Lưu Mạn Thanh lại lắc đầu, trên mặt mang theo ý cười nhẹ nhõm, không hề vội vã chút nào.
“Không sao đâu, chị.”
“Cậu ấy không ở đây, em biết ngay cậu ấy ở đâu, em đi tìm cậu ấy đây.”
Lưu Mạn Thanh nói xong liền xoay người rời đi, bước chân nhẹ nhàng, còn tiện tay hất bím tóc đuôi sam rủ sau vai một cái.
Bím tóc đuôi sam đung đưa trong ánh nắng ban mai, đen nhánh lại bóng mượt như vậy, giống như được bôi một lớp dầu bóng.
Ngôn Chiêu đứng ở cửa, nhìn bóng lưng cô ta biến mất ở góc rẽ hành lang.
Cô cúi đầu nhìn vạt áo giặt đến bạc màu của mình, đầu ngón tay khẽ siết chặt, lại rất nhanh buông ra.
Trong lòng lại chợt trở nên yên tĩnh lạ thường.
Ngôn Chiêu nhẹ nhàng đóng cửa lại, xoay người bắt đầu dọn dẹp.
Nhưng lúc thực sự bắt tay vào làm, cô mới phát hiện ra.
Thật ra căn bản không có gì để dọn dẹp cả.
Mặt bàn sạch sẽ, sách vở xếp ngay ngắn, trên mặt đất cũng không có đồ đạc linh tinh.
Ngay cả giường chiếu cũng được dọn dẹp ngăn nắp không một nếp nhăn.
Căn phòng của một đứa con trai, có thể sạch sẽ đến mức độ này, khiến cô nhất thời đều có chút không biết bắt đầu từ đâu.
Ngôn Chiêu đứng trong phòng đi một vòng, cuối cùng vẫn là chậm rãi ngồi xuống ghế.
Ánh mắt rơi trên mặt bàn.
Ba ngàn đồng đó, cứ thế nằm sờ sờ ở đó.
Không che, không giấu.
Cô thẫn thờ nhìn một lúc, trong lòng hơi thắt lại.
Cố Dục cuối cùng vẫn không mang tiền đi.
Cứ thế đặt trên bàn, không sợ bị người ta trộm mất.
Ngôn Chiêu khẽ thở dài một hơi, đứng dậy gom từng tờ tiền lại, dùng vải cẩn thận bọc mấy lớp, lại nhét vào góc trong cùng của tủ quần áo.
Làm xong tất cả những việc này, cô mới ngồi lại lên ghế.
Giây tiếp theo.
“Ục ục...”
Bụng không đúng lúc kêu lên một tiếng.
Ngôn Chiêu sửng sốt, theo bản năng ấn ấn bụng.
Tối qua cô ăn nhiều, nhưng bây giờ sáng sớm tỉnh dậy, trong dạ dày lại bắt đầu trống rỗng rồi.
Cô ngẩng đầu nhìn sắc trời ngoài cửa sổ, lại cúi đầu nhìn trong phòng.
Không có nồi.
Không có lương thực.
Cô chợt bắt đầu lo rầu.
... Bữa sáng, phải ăn thế nào đây.
Ngôn Chiêu đang lo rầu, cửa chợt bị đẩy ra.
Cố Dục đã về.
Tóc mái trước trán anh vẫn còn mang theo chút hơi ẩm, rõ ràng là đi đường gấp, bờ vai hơi phập phồng, trên người vẫn chưa tan hết mùi mồ hôi.
Trong tay xách một chiếc giỏ nhỏ đan bằng tre, bên trong để vài món đồ, được vải che lại.
Ngôn Chiêu giật mình, lập tức đứng dậy đón lấy.
Cố Dục lại không đưa giỏ cho cô, mà thuận tay dùng tay kia kéo cổ tay cô lại.
“Anh đưa em đi chỗ đánh răng rửa mặt.”
Ngôn Chiêu cúi đầu nhìn, phát hiện anh lại dắt mình, lồng ngực thắt lại, theo bản năng liền rút tay về.
Động tác của Cố Dục khựng lại, mi tâm khẽ nhíu lại, nhìn cô một cái.
Ánh mắt đó không nặng, nhưng lại khiến người ta có chút không biết làm sao.
Ngôn Chiêu nghiêng đầu, không nhìn anh nữa, chỉ lặng lẽ đi theo ra ngoài.
Hành lang có người, phần lớn đều sẽ nhìn sang.
Cô càng cảm thấy mất tự nhiên, bước chân cũng nhẹ đi.
Cố Dục nhận ra sự thay đổi của cô, bước chân chậm lại nửa nhịp.
Anh liếc nhìn cô một cái, nơi đáy mắt xẹt qua một tia nghi hoặc rõ ràng, nhưng không vươn tay ra kéo cô nữa, chỉ thả chậm bước chân, để cô đi bên cạnh.
Hai người đi thẳng đến chỗ đánh răng rửa mặt.
Từng hàng vòi nước xếp dọc theo tường, tiếng nước chảy liên tiếp vang lên, đã có không ít sinh viên đang đánh răng rửa mặt.
Cố Dục vừa xuất hiện, liền có người ngẩng đầu chào hỏi anh.
“Cố Dục, chào buổi sáng.”
Anh gật gật đầu, đáp lại ngắn gọn.
Nhưng giây tiếp theo, những ánh mắt đó liền men theo hướng của anh dời đi, rơi trên người Ngôn Chiêu.
Đánh giá, tò mò, dò xét.
Có người dừng lại một chớp mắt, có người không hề che giấu.
Bước chân Ngôn Chiêu khựng lại, đầu ngón tay bất giác cuộn lại, đứng bên bồn nước tỏ ra có chút gò bó.
Cô cúi đầu đi vặn vòi nước, dòng nước ào ào chảy xuống, che giấu đi chút mất tự nhiên đó.
Cố Dục không nói chuyện, nhưng lại nhích lên nửa bước về phía trước cô.
Tỏ vẻ thản nhiên, che khuất hơn phân nửa tầm nhìn.
“Ở đây.” Anh đặt chiếc giỏ sang một bên, “Đều là đồ đánh răng rửa mặt.”
Ngôn Chiêu không ngờ đồ trong giỏ toàn bộ là mua cho cô.
Cô cúi đầu đánh răng, rồi lại rửa mặt.
Lúc nước lạnh buốt vỗ lên mặt, Ngôn Chiêu hơi tỉnh táo lại một chút.
Chỉ là cô có thể cảm nhận rất rõ ràng.
Cố Dục đang nhìn cô.
Không phải là loại ánh mắt tùy tiện quét qua, mà là đứng ở một bên, hơi nghiêng đầu, yên tĩnh lại chăm chú nhìn cô.
Giống như đang xác nhận điều gì đó, lại giống như đang đợi cô tự mình lên tiếng.
Ngôn Chiêu không dám ngẩng đầu, chỉ có thể giả vờ nghiêm túc đánh răng rửa mặt, động tác đều bất giác chậm lại nửa nhịp.
Đúng lúc này, Cố Dục chợt động đậy.
Anh bước đến gần một bước, đứng bên cạnh cô, giọng nói đè rất thấp, chỉ có cô mới nghe thấy.
“Có phải có người đến ký túc xá tìm anh không?”
Câu nói này đến quá đột ngột.
Động tác rửa mặt của Ngôn Chiêu rõ ràng khựng lại một chút.
Nước men theo kẽ tay chảy xuống, cô lại không lập tức tắt đi, chỉ tiếp tục rửa mặt xong, mới khẽ “ừ” một tiếng.
“Là bạn cùng lớp của anh.”
Giọng điệu của cô rất bình thản, giống như đang nói một chuyện nhỏ nhặt không thể bình thường hơn.
Cố Dục không gặng hỏi nữa, chỉ tĩnh lặng nhìn cô.
Ánh mắt đó chìm xuống vài phần, giống như đã đoán được điều gì đó.
Sau đó Cố Dục không nhắc lại chuyện này nữa.
Rửa mặt xong, anh xách chiếc giỏ trong tay, nói một câu phải đi học.
Ngôn Chiêu sửng sốt một chút, theo bản năng đáp một tiếng: “Được, anh đi đi.”
Lời ra khỏi miệng, cô mới muộn màng bắt đầu suy nghĩ.
Vậy còn cô thì sao?
Trong khuôn viên trường người qua lại tấp nập, đều là sinh viên đeo cặp sách.
Cô đứng trong đó, chợt phát hiện bản thân vậy mà không biết nên đi đâu.
Về ký túc xá?
Ngồi đợi?
Hay là dứt khoát trốn vào một góc nào đó, không gây thêm phiền phức cho anh?
Ý nghĩ này vừa nổi lên, Cố Dục đã tự nhiên tiếp một câu, “Em đi cùng anh.”
Câu nói này khiến cô trở tay không kịp.
Anh muốn cô đi cùng?
Bước chân Ngôn Chiêu khựng lại, vội vàng lắc đầu.
“Không được đâu.” Giọng điệu cô lập tức gấp gáp, “Em sao có thể đi học được? Em không đi đâu. Em đi cũng nghe không hiểu, đi học đông người như vậy, em ngồi ở đó, không hay...”
≧◔◡◔≦
------------------------------
📢 [THÔNG BÁO] TOIDOC GIỚI THIỆU ĐỐI TÁC CHIẾN LƯỢC - RA MẮT ĐẦU TRUYỆN VVIP CHẤT LƯỢNG
✨ Toidoc xin giới thiệu ĐẦU TRUYỆN VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, quy tụ những đầu truyện được tuyển chọn và siết chặt chất lượng ngay từ đầu vào. Tại đây, bạn sẽ được MUA TRỌN BỘ từng đầu truyện - một lựa chọn đáng tin cậy và hợp lí.
📌 Lưu ý: Đầu truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển, không hỗ trợ gói Premium của Toidoc.
👉 Thông tin chi tiết ở BÀI ĐĂNG MỚI NHẤT TRÊN TOIDOC SUPPORT: LINK
👉 Theo dõi tính năng Truyện VVIP do đối tác chiến lược của Toidoc phát triển để không bỏ lỡ những đầu truyện mới chất lượng nhé!
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-904652.png&w=256&q=75)
