[ Nhanh nhẹn / Sức mạnh / Phòng ngự / Kỹ năng ]
Theo bản năng, Tô Hiểu định chọn Kỹ năng, vì cô nghĩ nếu mình biết võ thuật hay quyền anh thì sẽ dễ đối phó với zombie hơn.
Nhưng ngay khoảnh khắc định nhấn xuống, cô chợt nhớ ra một chuyện.
Cây búa cấp 2 hiện tại đã nặng chừng 3 cân, lên cấp 3 chắc phải 10 cân, cấp 4 ít nhất cũng 30 cân.
Trừ phi là lực sĩ, chứ người bình thường sao mà vung nổi thứ đó?
Không được.
Cô không chút do dự chọn Sức mạnh.
Một chiếc rương ngũ sắc rơi xuống trước mặt, Tô Hiểu lập tức mở ra. Bên trong là một lọ thủy tinh màu vàng kim, chứa chất lỏng trong suốt lấp lánh, tỏa ra hào quang rực rỡ giữa đêm tối.
[ Dược tề Tận Thế ]
[ Giải thích: Sau khi uống, bạn sẽ nhận được sức mạnh to lớn hơn, giúp bạn dễ dàng nghiền nát kẻ thù trong thời đại tận thế. ]
Vì rương ngũ sắc không có phúc lợi ẩn, Tô Hiểu dứt khoát mở lọ dược tề ra uống cạn.
"Rắc rắc", dường như xương cốt toàn thân đều trở nên cứng cáp hơn. Tuy vết thương trên người chưa lành hẳn, nhưng Tô Hiểu cảm thấy lúc này mình đang tràn trề sức mạnh!
Cô có cảm giác chỉ cần khẽ bóp tay là có thể nghiền nát mọi thứ. Nghĩ là làm, cô dùng sức bóp mạnh.
Nhưng lọ dược tề vẫn không hề sứt mẻ.
Chẳng lẽ là ảo giác?
Tô Hiểu suy nghĩ một chút, cúi người nhặt một hòn đá dưới đất lên rồi dùng sức bóp trong lòng bàn tay.
Tiếng "rắc" vang lên, hòn đá dễ dàng bị bóp nát vụn.
Không phải ảo giác!
Sắc mặt Tô Hiểu hiện rõ vẻ vui mừng. Khi cô cầm lại cây búa, nó nhẹ bẫng như làm bằng nhựa vậy, chẳng còn chút trọng lượng nào.
Khá lắm!
Thu búa lại, Tô Hiểu chợt nhận ra một điều.
Lọ dược tề kia vẫn nguyên vẹn dù sức mạnh của cô đã tăng vọt, chứng tỏ chất liệu của nó cực kỳ bền chắc!
Cất lọ dược tề rỗng đi, Tô Hiểu trở lại hầm ngầm, lúc này đã gần mười một giờ đêm.
Vừa rồi cô đã tính toán kỹ, đợi đến khi hợp thành vũ khí cấp 2 mới ra ngoài đánh bốn "bé cưng" kia, hy vọng nếu có phần thưởng đặc biệt thì mình sẽ là người đầu tiên kích hoạt được phúc lợi ẩn.
Nhưng rương ngũ sắc vừa rồi lại không có phúc lợi ẩn nào cả.
Vì vậy, giờ cô quay lại để hoàn thành thỏa thuận với Quy Tiên Nhân.
Quả nhiên, Quy Tiên Nhân đã sốt ruột lắm rồi: "Bạn còn đó không? Tôi vừa liên hệ với mấy người sống sót, dùng nguyên liệu đổi được 2 cái bảo rương đen cho bạn mở đây, xem nguyên liệu đã đủ chưa."
Quy Tiên Nhân: "Người đâu rồi? Đừng nói là ngỏm rồi nhé! Hay là lén đi đánh quái rồi?"
Quy Tiên Nhân: "Đậu xanh... chắc chắn là lén đi đánh quái rồi, người anh em, bạn chơi không quân tử nhé! Cạnh tranh không công bằng gì cả!"
Quy Tiên Nhân: "Rương gửi cho bạn trước đây, về rồi nói sau!"
...
Tin nhắn gửi từ 3 phút trước.
Không ngờ điện thoại đã hết pin, chắc là do lúc trước mở bản đồ định vị mà quên tắt, thứ này ngốn điện kinh khủng.
Cô tìm sạc dự phòng để sạc, rồi mở máy lên.
Lần này có mấy tin nhắn mới gửi tới, trong đó có hai tin của mẹ nuôi Tưởng Huệ gửi từ một giờ trước: "Hiểu Hiểu, con vẫn ổn chứ?"
Trong đầu Tô Hiểu hiện lên những ký ức xa xưa.
Giang Thất Thất mất tích nửa năm không có tin tức, kết quả xấu nhất là lành ít dữ nhiều.
Vợ chồng Giang Thư Huy và Tưởng Huệ mới nhận nuôi cô – một người có tuổi tác, diện mạo và chiều cao cực kỳ giống với Giang Thất Thất.
Nửa năm sau, họ tìm được manh mối, hóa ra Giang Thất Thất bị một kẻ biến thái giam cầm, mà kẻ đó lại là họ hàng xa của nhà họ Giang.
Lúc mới được cứu về, tinh thần Giang Thất Thất không ổn định, nhìn thấy người lạ là gào thét điên cuồng.
Biết được trong lúc mình mất tích chưa đầy nửa năm mà cha mẹ đã nhận nuôi một đứa con gái bằng tuổi, cô ta càng bị kích động mạnh hơn.
Cô ta gào lên: "Tại sao cha mẹ lại nhận nuôi nó! Có phải nghĩ con chết rồi không? Cha mẹ muốn con chết trong tay hắn đến thế sao? Con mới là con gái ruột của cha mẹ mà!"
Để trấn an Giang Thất Thất, vợ chồng họ đành đưa Tô Hiểu đi, nhưng không gửi cô lại viện mồ côi.
Thay vào đó, họ sắp xếp cho cô ở một căn nhà khác của nhà họ Giang, mỗi tháng chu cấp tiền sinh hoạt, thuê người chăm sóc để cô yên tâm đi học.
Giang Thất Thất tuy không thích cô nhưng cũng không làm gì hại cô, quan hệ hai người thuộc kiểu nước sông không phạm nước giếng.
Vợ chồng Giang Thư Huy đã mang cô ra khỏi viện mồ côi, cho cô môi trường học tập và trưởng thành an toàn, ơn nghĩa này là thật.
Tô Hiểu nhắn lại cho Tưởng Huệ: "Con vẫn ổn, cảm ơn dì đã quan tâm."
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-328046.png&w=256&q=75)


-150561.jpg&w=256&q=75)