Trong bối cảnh một thị trấn châu Âu xa lạ, phụ nữ dễ gặp nguy hiểm hơn đàn ông, Trần Chi đang muốn thể hiện sự chân thành và giá trị của bản thân với họ.
“Cao vậy á?!” Bát Mi bên cạnh lập tức bật ra giọng điệu của một học sinh kém.
Đôi lông mày hình chữ bát của cậu ta lập tức rủ xuống, mặt mày ủ rũ nói lảm nhảm: “Tôi chỉ có mỗi 【Tốc độ】 là cao một chút, mà cũng chỉ hơn 50… Hồi đại học kiểm tra thể lực tôi cũng không giỏi, không biết trò chơi này tính chỉ số kiểu gì. Mọi người cứ gọi tôi là Bát Mi, tôi là một streamer game, mong là cái Trò chơi Cựu Thần này thật sự là trò chơi, như vậy tôi còn có chút tác dụng…”
Ba người họ hình thành một liên minh tạm thời, đứng đợi ở lối vào thị trấn một lúc nhưng không thấy người chơi mới xuất hiện.
“Có lẽ vị trí người chơi được làm mới là khác nhau.” Họ đoán như vậy, đành phải đi vào trong thị trấn.
Ngoài dự đoán của người chơi, thị trấn trải đầy gạch đỏ này trông yên bình và ấm áp, người qua kẻ lại tấp nập, đến giờ ăn tối, trong các con phố ngõ hẻm đều tràn ngập mùi thơm, tạo thành sự đối lập rõ rệt với làn sương mù kỳ dị ngoài thành.
Điều duy nhất khiến họ cảm thấy không thoải mái là, trong thị trấn có rất rất nhiều yếu tố liên quan đến hề:
Trên tay bé gái là một con búp bê hề méo mó, khóe miệng của búp bê nở nụ cười đỏ rực đến tận mang tai, quanh mắt trái vẽ họa tiết hình thoi màu xanh đậm, bóp một cái còn phát ra tiếng cười “chít chít”.
Nhân viên tiệm đồ da đang gõ đập chế tạo chiếc mũi đỏ của hề, bên cạnh là một cái giỏ chất đầy những quả bóng da đỏ thẫm.
Còn có bà chủ tiệm bánh mì…
“Ô, những vị khách lữ hành từ phương xa tới.”
Bà chủ tiệm bánh mì tròn trịa vừa lau bột mì trên tạp dề vừa niềm nở chào đón. Đối với trang phục được coi là kỳ quái, màu tóc và màu mắt lạ lẫm của ba người, bà ta dường như chẳng buồn để tâm.
Bát Mi liếc nhìn khối bột mà bà chủ vừa nhào nặn, khối bột nhào thành một gương mặt hề cười to, đôi mắt của gương mặt hề kia như đang nhìn chằm chằm vào cậu ta… Bát Mi không nhịn được mà xoa xoa cánh tay.
“Các vị chắc chắn là nghe danh mà đến, muốn xem buổi biểu diễn của đoàn xiếc Clown Acrobats phải không?” Giọng điệu của bà chủ rất cường điệu, nụ cười cũng khoa trương chẳng kém, “Ôi chao, các vị đến đúng lúc rồi đấy! Đoàn xiếc mà đến cả quý tộc cũng phải hết lời khen ngợi như thế này, bình thường chỉ biểu diễn ở các thành phố lớn, giá vé cũng phải tăng lên mấy lần ấy chứ.”
Cố Tuân và Trần Chi liếc mắt nhìn nhau.
Họ phát hiện mình có thể trực tiếp nghe hiểu lời NPC nói, như thể có một sức mạnh vô hình biến âm thanh thành thông tin truyền thẳng vào não, hoàn toàn không gặp trở ngại về ngôn ngữ.
Trần Chi thử mở lời: “Bà đoán đúng rồi, bọn cháu đi đường rất lâu, không biết còn vé vào cửa để mua không ạ?”
“Ồ… vậy thì phải hỏi Tiểu Nasha rồi.”
Nhắc đến cái tên “Nasha”, giọng điệu của bà chủ bỗng trở nên kỳ lạ, nụ cười cũng thu lại một chút. Nhưng vì trước đó bà cười quá mức, nên sự thu lại này trông vừa cứng đờ vừa kỳ quặc, như một con rối bị kẹt lò xo.
“Chỉ có nhân viên bán vé mới có vé vào cửa, mà rất khó mua, lúc cô ấy bán cho bọn tôi, à bọn tôi là hàng xóm, còn tăng giá nữa cơ.”
Manh mối về NPC quan trọng! Bát Mi cố gắng lờ đi cảm giác rờn rợn trong lòng, vui mừng vì tiến độ nhiệm vụ vừa có tiến triển.
Nhưng câu tiếp theo của bà chủ: “Hôm qua tôi hỏi thì cô ta bảo là đã bán hết rồi.”
Bát Mi lập tức hít một hơi lạnh.
“Nhưng tôi nghĩ, cô ta chắc chắn còn giấu vài tấm… Giờ này chắc quầy vé sắp đóng cửa rồi, mấy cháu có thể đến trước cửa nhà cô ta chờ thử xem.”
Máu trong người Bát Mi lại nóng lên.
“....Chỉ cần mấy cháu trả nổi giá là được.”
Tác giả có lời muốn nói:
1, Nữ chủ là đồ điên có lý trí, sảng văn, cp 1-1, nhưng lấy nữ chủ là chính, nam chủ ít đất diễn
2, Nữ chủ sắm vai NPC
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


