Phòng cho khách, Vân Lạc một mình điều tra.
Mở tủ quần áo, cô phát hiện bên trong có mấy chiếc váy Lolita đáng yêu. Nhìn kích cỡ, chắc là dành cho bé gái tầm mười tuổi. Chỉ là... hơn 80% quần áo trong tủ đều có màu đen.
Vân Lạc chợt nhớ tới hệ thống từng nhắc: “Los thích nhất màu đen.”
“Cô bé ở phòng khách này chính là Los sao?” Cô lẩm bẩm, rồi tiếp tục lục soát căn phòng.
Giường màu đen tuyền, chăn thì trắng như tuyết, tường là họa tiết trắng đen đan xen, màu sắc đối lập rất mạnh.
Trong lúc vô tình, Vân Lạc liếc thấy đầu giường có một khung ảnh, không khỏi cầm lên xem thử.
Trong ảnh là một bé gái tầm mười tuổi mặc váy đen Lolita, ngồi đoan trang trên ghế. Bên cạnh là một chú chó con màu đen, ngồi trên sàn, cao tầm nửa thước.
Nhìn kỹ lại, có thể thấy chú chó con đó còn đeo thêm một chiếc nơ màu đen ở cổ.
Vân Lạc tức khắc nghẹn lời: “Rốt cuộc là thích màu đen đến cỡ nào chứ? Chó đã đen tuyền rồi mà còn buộc thêm cái nơ đen...”
Sau đó, cô đặt lại khung ảnh lên đầu giường.
Trên bàn học có bốn quyển sách được bày rải rác.
Vân Lạc cúi xuống kiểm tra, phát hiện toàn là sách liên quan đến thần thoại và truyền thuyết. Vừa mở một quyển ra thì một tờ ghi chú rơi ra.
Vừa nhìn vào, thấy hai chữ “Ác ma” nguệch ngoạc viết giữa tờ giấy.
Thần thoại truyền thuyết? Ác ma?
Vân Lạc thầm nghĩ, một bé gái tầm mười tuổi mà nghiên cứu mấy thứ này thì thật là kỳ quái.
Đột nhiên, cánh cửa “kẹo kẹt ——” vang lên.
Vân Lạc giật mình, theo phản xạ siết chặt tờ giấy trong tay. Quay đầu nhìn lại, thì ra là Huyết Chi Ảnh và Ám Ảnh bước vào phòng.
“Không phải định điều tra phòng ngủ chính trước sao?” Vân Lạc nhíu mày hỏi.
Huyết Chi Ảnh thản nhiên đáp: “Tôi nghĩ lại rồi, thấy kiểm tra phòng cho khách trước thì hơn.”
Trong lòng Vân Lạc hiểu rõ, vì cô không nghe theo sắp xếp của Huyết Chi Ảnh, tự ý hành động, chẳng khác nào tát thẳng vào mặt hắn. Vậy nên dù cô đã nói không cần theo vào phòng khách, đối phương vẫn cố tình tới tìm, rõ ràng là muốn “đánh trả”.
Huyết Chi Ảnh ra hiệu bằng ánh mắt với Ám Ảnh. Sau đó, hai người cùng tiến vào phòng khách để điều tra.
"Vậy hai người cứ từ từ tìm, tôi đi trước." Trong mắt Vân Lạc, khung ảnh chụp và tờ ghi chú chính là manh mối. Cô đã tìm được thứ mình muốn nên không cần phải ở lại lãng phí thời gian.
"Tính tình biết điều." Huyết Chi Ảnh tỏ ra khá hài lòng.
Ám Ảnh có chút bất an, "Sao tao cảm thấy cô ấy tìm được manh mối rồi mới chịu rời đi?"
"Chỉ là một tân thủ, trước giờ chưa từng chơi game thực tế ảo, vào phòng khách chưa tới mấy phút, sao có thể tìm được manh mối?" Huyết Chi Ảnh hừ mũi tỏ vẻ khinh thường.
Ám Ảnh nghĩ lại thấy cũng có lý, nên hai người tiếp tục điều tra.
Bên kia, Vân Lạc rời khỏi phòng khách, đi về phía thư phòng.
Vừa mở cửa ra, cô đã thấy Tư Đồ đang nhét gì đó vào kệ sách.
Vân Lạc hoàn toàn không bất ngờ. Quả nhiên, phó bản này không có đồng đội thực sự, ai cũng giữ lại một phần cho riêng mình.
"Vào phòng sao không gõ cửa?" Tư Đồ vẫn giữ vẻ mặt bình tĩnh.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)