Vân Lạc, sinh viên Đại học B, cha mẹ mất sớm, dựa vào vừa học vừa làm và học bổng để nuôi sống bản thân. Mỗi ngày dùng mật mã sáu chữ số để bảo vệ số dư tài khoản ba chữ số, lúc nào cũng trong tình trạng nguy cơ không đủ ăn.
Một ngày nghỉ hè nhận vài công việc lặt vặt, vất vả tích góp được ít tiền, vừa đóng học phí xong thì ngay lập tức trở về trạng thái ban đầu, số dư tài khoản lại quay về ba chữ số.
Vân Lạc cảm thấy, nghèo khó có cả trăm kiểu biểu hiện, kiểu nào cô cũng từng trải qua.
Điều đáng ăn mừng là, sau khi lên năm ba đại học, cô nhàn rỗi hơn nhiều. Cô có nhiều thời gian hơn để làm việc mình muốn làm, ví dụ như đi làm kiếm tiền.
Bước vào nhà ăn, múc một bát cháo, lấy thêm hai chiếc bánh bao nhân thịt, Vân Lạc bắt đầu ăn tối. Công việc làm thêm trong kỳ nghỉ hè đã kết thúc, cô cần nhanh chóng tìm được công việc mới thì mới có thể đảm bảo tháng sau không chết đói. Trên mạng có rất nhiều thông tin tuyển dụng, nhưng ngay cả chiếc ipad đời hai cô cũng không mua nổi, cho nên chỉ có thể đến tiệm net để lên mạng, tìm kiếm việc làm thêm.
Khi đang cúi đầu ăn cơm, giọng nói của một nữ sinh bàn bên truyền tới.
“Sao cậu lại không biết ‘Vô Hạn Cầu Sinh’? Gần đây trò chơi này hot lắm luôn! Tuy trò chơi thực tế ảo đã lụi tàn, nhưng game này vừa ra mắt hai tháng đã giành được đủ loại danh hiệu, từ trước đến nay chưa từng có ai sánh bằng!” Cô gái tóc ngắn màu hạt dẻ hào hứng giới thiệu.
Cô gái tóc dài đen mượt bên cạnh tỏ vẻ rất hứng thú, “Nghe có vẻ thú vị đấy.”
“Đương nhiên rồi.” Cô gái tóc ngắn màu hạt dẻ quả quyết cam đoan, “Không lừa cậu đâu, cực kỳ vui luôn á, ai chơi rồi cũng công nhận.”
“Biết bao nhiêu người chơi xong đều nghiện luôn, không thể dừng lại. Nếu không biết kiềm chế thì căn bản là sẽ không thoát ra được!”
“Nghe nói số người chơi đã vượt quá một trăm triệu. Một người bạn cùng vào hố với tớ, vận may siêu tốt, may mắn đạt được đánh giá B, lại còn bắt được đạo cụ chưa bị trói định nữa!”
Có người nhiều tiền ra giá 3000 tệ để mua! Cô bạn đó không nói hai lời, thoải mái bán món đạo cụ đi, từ đó mỗi ngày đều có thể sống sung sướng bằng cách đến tiệm ăn ăn uống no nê.
Nghe vậy, động tác của Vân Lạc khựng lại. Không có gì hấp dẫn sự chú ý của người nghèo khổ hơn là tiền, vừa nghe tới 3000 tệ, cô theo bản năng dựng tai lên, chăm chú lắng nghe.
“Trên trang giao dịch lập một cửa hàng giả định, giới thiệu rõ là mình có món vật phẩm nào, kèm theo hình ảnh. Ai có nhu cầu sẽ đặt hàng, để lại tài khoản game. Sau đó, người bán đăng nhập trò chơi, dùng hộp thư trong game gửi đạo cụ cho khách. Sau khi người mua xác nhận đã nhận hàng, tiền sẽ chuyển vào tài khoản người bán. Quá trình mua bán rất đơn giản, quan trọng nhất là trong tay phải có đạo cụ.”
“3000 tệ cứ vậy là tới tay?” Cô gái tóc dài thẳng hít một hơi, trong lòng nghĩ chừng đó có thể mua biết bao nhiêu mỹ phẩm dưỡng da? Đồ hiệu cũng có thể mua được hai ba bộ!
“Cho nên mới nói, mau tham gia trò chơi, cùng mình kiếm tiền.” Cô gái tóc ngắn màu hạt dẻ thúc giục.
“Được, tối nay nhập hố luôn.” Cô gái tóc dài gật đầu đồng ý.
Vô Hạn Cầu Sinh, Vân Lạc lặng lẽ ghi nhớ cái tên này. Uống nốt ngụm cháo cuối cùng, cô đứng dậy, lập tức đi tới tiệm net.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)









-481703.jpg&w=640&q=75)

-198627.png&w=640&q=75)
-580734.png&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)