Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Câu sau còn chưa kịp nói hết, Bùi Quốc Khang đã hoảng hốt!
“Thằng nhãi con, mày nói nhăng nói cuội cái gì đấy! Cái... cái chuyện đó hoàn toàn không có!”
Đây là vấn đề đạo đức cá nhân! Nếu chuyện lan đến nhà máy khăn bông, cái chức chủ nhiệm của ông ta có mà bay mất tiêu!
Bùi Thanh Viễn mặc kệ: “Con có nói bậy hay không, trong lòng ba rõ.”
“Nhưng ba lại để con đi chết, chuyện này con thật sự không hiểu nổi. Con chẳng lẽ là ba nhặt về? Hay là Triệu Kiến Thành mới là con ruột ba?”
“Chuyện này con sẽ gọi điện báo cho bà nội, bà kêu con làm gì thì con làm nấy.”
Bà nội từng nói, nếu Bùi Quốc Khang dám làm chuyện gì hại đến anh, bà có cách trị ông ta!
Chỉ tiếc kiếp trước anh quá mềm lòng, dù từng nghi ngờ nhưng cũng chưa từng tìm bà để kể tội. Kiếp này anh sẽ bắt lão cặn bã đó phải trả giá! Lão đã sống sung sướng quá lâu rồi!
Bùi Quốc Khang giận đến mất khống chế: “Thằng con bất hiếu, tao đánh chết mày!”
Ông ta giơ nắm đấm lao thẳng tới.
Triệu Quế Hoa liếc mắt ra hiệu, Triệu Thanh Nhã lập tức ngã nhào xuống đất, ôm chặt lấy chân Bùi Thanh Viễn.
Bùi Thanh Viễn bị “bắt thóp” bất ngờ, cho nên ăn trọn một cú đấm vào tay!
“Á á á á... Tay tôi gãy rồi... hu hu hu... Bà ơi, Bùi Quốc Khang muốn giết cháu... cứu mạng với... các cô chú công an ơi cứu mạng...!”
Anh “đau đến mức” ngã phịch xuống đất, tiện chân đá Triệu Thanh Nhã bay mấy mét. Triệu Thanh Nhã đập vào cái ghế, ngã ngửa ra sau, bị đè trúng nên rên ầm ĩ.
Chưa kịp để công an ra tay, đám người vây xem đã không chịu nổi. Bọn họ liền xông lên đè Bùi Quốc Khang xuống đất đánh hội đồng!
“Lão khốn! Là con ruột mà cũng nỡ đánh, làm thằng nhỏ sợ đến mức kia kìa! Có còn là người không?”
“Ông tôi từng đánh giặc, nếu ông cụ còn sống, chắc đã bắn chết lão rồi!”
“Vợ trước chưa chết mà đã ve vãn góa phụ bên ngoài, thứ súc sinh lòng lang dạ sói, đáng đánh!”
...
Bùi Quốc Khang bị quây đánh tập thể, ai cũng tranh thủ đổ hết phân vào đầu ông ta!
Ông ta giận đến không có chỗ xả, ấm ức tràn đầy.
Rõ ràng là trúng kế thằng con bất hiếu kia rồi! Ông ta đúng là không nên ra tay!
Bùi Thanh Viễn ôm mặt, khóc hu hu tội nghiệp nhưng trong lòng thì cười toe toét!
Một màn khổ nhục kế nho nhỏ, đổi lấy hiệu quả lớn bự, quá đáng giá!
Triệu Hải Đường nhìn Bùi Thanh Viễn, bà cúi đầu cũng không nhịn được bật cười.
Thằng nhóc này, bảo sao mê Thịnh Xuân Hương, hai người đúng là cùng một ruột.
Ở trong đại viện.
Thịnh Xuân Hương giải quyết xong Lý Kiến Thiết thì đi thẳng tới chỗ mấy người đang cá cược, gom sạch tiền cược về tay!
“Lần sau có độ vui thế này nhớ gọi tôi đấy, không thì... tự hiểu đi!”
Mấy cậu trai bị dọa đến chân mềm nhũn, chẳng dám quay đầu chạy mất dạng.
Đáng sợ thật!
Thịnh Xuân Hương phát điên lên đúng là lấy mạng người ta mà!
Lý Kiến Thiết bị anh trai cõng về nhà, vốn đã bị đá gãy eo giờ còn bị đánh te tua, không nằm liệt nửa tháng là chuyện lạ.
Thịnh Xuân Hương vào phòng, đóng cửa, đếm tiền!
Mở giao diện ánh sáng ra, tất cả sản phẩm đều đang xám xịt.
Nạp tiền thì cô tiếc, vì số tiền lớn trong tay cô vào thương thành chẳng là gì cả.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


