Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Điên Gặp Chồng Phúc Hắc, Hai Ta Kề Vai Sát Cánh Oanh Tạc Cả Đại Viện! Chương 27

Cài Đặt

Chương 27

“Á!!!”

Lý Kiến Thiết hét thảm một tiếng, cả người bị văng xoay vòng giữa không trung, sau đó nặng nề rơi bịch xuống đất. Chưa kịp nổi giận gào rú vì bất lực, Thịnh Xuân Hương đã lao lên, đấm đá túi bụi.

“Đồ khốn nhà anh! Cái đầu là thứ tốt đấy, tiếc là anh lại chẳng có!”

“Bùi Thanh Viễn cái gì cũng hơn anh! Một thằng ăn bám như anh mà cũng xứng đem ra so với anh ấy?”

“Lảm nhảm cái gì? Nghĩ tôi còn như trước, van xin anh tha thứ? Xin anh tiêu tiền vì tôi? Anh nằm mơ đi!”

Lý Kiến Thiết bị đánh đến mức lăn lộn khắp mặt đất, nhưng chẳng né được cú nào, không tránh nổi cái nào.

Đây chắc chắn là đang nằm mơ.

Rõ ràng hắn ta chủ động đến tìm Thịnh Xuân Hương rồi mà, cô lẽ ra nên cảm động lắm chứ, phải biết ơn hắn ta chứ.

Nhất định là có gì đó sai rồi.

Nhưng rốt cuộc sai chỗ nào, lúc này hắn ta lại không nghĩ ra nổi.

Mấy người vừa nãy còn đang cười cợt hả hê, giờ thì mặt mũi ngơ ngác, miệng há to. Thịnh Xuân Hương đuổi theo Lý Kiến Thiết không phải để nối lại tình xưa, mà là để đánh cho hả giận!

Cô còn nói Bùi Thanh Viễn tốt, hơn Lý Kiến Thiết cả trăm lần?

Là họ điên rồi, hay cái khu tập thể này sụp đổ rồi.

Ai mà chẳng biết Bùi Thanh Viễn là một thiếu gia ăn chơi trác táng cơ chứ?

Anh thì tốt chỗ nào?

Tội nghiệp Lý Kiến Thiết, một ngày bị ăn đòn tới hai lần!

Cùng lúc đó.

Tại cục công an.

Người được Thịnh Xuân Hương khen là “người tốt” Bùi Thanh Viễn, lúc này đang khóc sướt mướt.

“Hu hu hu hu... các chú, các anh công an, xin hãy đòi lại công bằng cho tôi...”

“Mẹ tôi mất sớm, có mẹ kế là có luôn cha dượng.”

“Cái bà góa đó định bán tôi đi, ép tôi làm rể họ, muốn đẩy tôi ra ngoài đường chết.”

“Bà ta còn làm giả giấy hôn thú, thủ đoạn cực kỳ cao tay, nếu không nhờ cô gái tôi thích phát hiện ra, thì giờ này tôi đã ngồi trên chuyến tàu về quê rồi.”

“Đời tôi khổ quá, sống còn ý nghĩa gì nữa đâu, Hương Hương ơi, kiếp sau gặp lại nhé...”

...

Anh vừa khóc vừa ngồi bệt xuống đất, tay thì đập vào cặp chân dài của mình. Ba phần diễn xuất mà diễn ra như thật, khiến người xem nước mắt ngắn dài.

Nếu không rơi nước mắt?

Thì là diễn chưa tới, cần cố gắng thêm!

Không uổng công Bùi Thanh Viễn dốc hết tình cảm diễn một màn, đám người hóng chuyện quả nhiên nhập vai ngay tắp lự!

“Thằng bé ngoan thế mà suýt chút nữa bị mẹ kế hại cả đời!”

“Mụ mẹ kế kia góa chồng nửa đời người, đã quyến rũ bao nhiêu đàn ông rồi hả?”

“Nghe nói bố cậu ta là cán bộ to đấy, nhưng nhân phẩm cũng chẳng ra sao đâu!”

...

Ai nấy đều thương cảm cho Bùi Thanh Viễn, có mấy người lớn tuổi còn nhớ lại thuở nhỏ của mình, rưng rưng không cầm được nước mắt.

Triệu Quế Hoa và con gái Triệu Thanh Nhã thì sững sờ như bị sét đánh.

Hai người họ mới là người bị đánh cơ mà! Họ mới là người oan uổng! Họ còn chưa kịp nói gì, mà mọi người đã tin sạch lời Bùi Thanh Viễn rồi?

Lúc này, Bùi Quốc Khang đang đứng trước cổng đồn công an, trông thấy đứa con trai nghịch tử ngồi bệt dưới đất, gào khóc như góa phụ già, ông ta chỉ muốn quay đầu bỏ chạy!

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc