Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
“Phiền chết đi được! Chủ nhiệm Triệu, khỏi cần cảm ơn tôi đâu, mau dẫn người về điều tra cho tử tế vào!”
Với loại người này mà còn dài dòng nói lý thì phí nước bọt, quăng thẳng vào đồn là tốt nhất.
Bùi Thanh Viễn nói: “Hương Hương, tôi cũng đi một chuyến.”
Thịnh Xuân Hương gật đầu: “Ừ, anh đi đi.”
Chủ nhiệm Triệu dẫn người rời đi, Thịnh Xuân Hương phủi tay, chẳng buồn để ý đến những người còn lại, quay người về nhà. Cô bắt đầu thu dọn đồ đạc, tối còn phải ra ga bắt tàu, về nhà mẹ đẻ. Nhưng khi cô đang dọn dẹp thì có người bước vào.
“Thịnh Xuân Hương, cô thật sự định làm ầm lên đến mức này à?”
Lý Kiến Thiết tới rồi, mặt hằm hằm đầy tức giận.
Bởi vì sáng nay Thịnh Xuân Hương gây náo loạn một trận lớn, cả nhà hắn ta đều phải vào viện. Bị đánh không nhẹ, bôi thuốc ngoài da chưa đủ, còn phải mua thêm một đống thuốc uống.
Thảm nhất là Tiền Mỹ Lệ, ngất lên ngất xuống mấy lần, giờ còn phải nhập viện theo dõi ba ngày!
Cả nhà đều oán trách hắn ta, bảo do trước đây quá nuông chiều Thịnh Xuân Hương, khiến cô càng ngày càng lộng hành, cuối cùng kéo cả nhà vào vạ lây, mất mặt không để đâu cho hết.
Trong mắt cô chỉ có mình hắn ta, lúc nào cũng lo sợ hắn hiểu lầm, đến cả nói chuyện với đàn ông khác cũng không dám. Bùi Thanh Viễn từng chủ động bắt chuyện với cô vài lần, cô cũng chẳng thèm ngó tới mà quay đầu chạy biến.
Giờ thì hay rồi, vừa mới giận nhau với mình xong thì lập tức tung tăng theo trai khác đi ăn chơi tiêu tiền!
Thịnh Xuân Hương đặt đồ xuống rồi quay đầu lại nhìn hắn ta: “Anh cho là tôi đang gây chuyện à?”
Cô đưa một tay chống trán, mặt đầy vẻ bất lực.
Quá sơ suất rồi.
Vừa nãy đánh chưa trúng đầu, thành ra hắn ta vẫn chưa tỉnh táo.
Lý Kiến Thiết nhìn thấy gương mặt lộ rõ của Thịnh Xuân Hương, có một khoảnh khắc ngẩn người.
Cô... để lộ cả gương mặt rồi sao?
Lúc mới tới khu đại viện, cô ăn mặc thế này đây.
Chỉ vì hắn ta từng chê một câu, cô đã dùng mái tóc mái che nửa khuôn mặt, suốt ba năm sau đó chưa từng thay đổi. Giờ thì giỏi rồi, những gì hắn ta nói cô xem như gió thoảng bên tai.
“Thịnh Xuân Hương, cô vì muốn chọc giận tôi mà cố tình tìm đàn ông để làm tôi buồn, tôi cũng nhịn! Nhưng cô chọn ai không chọn, lại chọn đúng cái tên Bùi Thanh Viễn! Những gì tôi từng nói với cô, cô quên hết rồi à? Bùi Thanh Viễn chỉ là thằng ăn chơi lêu lổng, hắn chẳng thật lòng với bất kỳ cô gái nào đâu!”
Cô biết rõ điều đó cơ mà!
Cả cái khu đại viện này, người hắn ta ghét nhất chính là Bùi Thanh Viễn.
Tên đó đẹp trai, gia cảnh lại tốt. Hồi còn đi học, thi đấu gì cũng giành giải mà Lý Kiến Thiết chưa từng thắng nổi lần nào. Căm nhất là, dù bỏ học đi chơi với đám choai choai ngoài đường, nhưng vẫn có cả đám con gái thích.
Bà nội với cô của Bùi Thanh Viễn còn để lại cho anh bao nhiêu tiền với tem phiếu. Còn hắn ta, một học sinh ưu tú mà vì gia cảnh nghèo nên bị ép phải sống chung với con gái nhà quê như Thịnh Xuân Hương.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
