Trang chủ
Chi tiết truyện
Danh sách chương
Tờ hôn ước này, đừng nói là hai đứa kia, đến cả bà già nhìn vào cũng không thể nhận ra là có vấn đề!
Bùi Thanh Viễn nhìn Thịnh Xuân Hương, trong mắt đầy vẻ ngạc nhiên. Hôn ước quả thật đã bị Triệu Quế Hoa chỉnh sửa, đời trước khi anh bị đuổi ra khỏi nhà, Lữ Bích Trì đã hả hê mà thừa nhận điều đó.
Nhưng làm sao Thịnh Xuân Hương biết được?
Chẳng lẽ cô cũng giống anh, là người trọng sinh?
Bảo sao mà lời nói hành động khác hẳn trước đây, thì ra là thế.
Tốt quá rồi.
Cả hai đều trọng sinh, song kiếm hợp bích, thống lĩnh cả khu tứ hợp viện!
Thịnh Xuân Hương nhếch môi: “Tôi nói là giả thì nhất định là giả. Không biết là ai trong hai người các người giở trò, nhưng rõ ràng các người đang chơi cái trò hôn nhân sắp đặt kiểu xã hội phong kiến. Tôi muốn báo công an, các anh công an có mắt tinh như diều hâu, chắc chắn sẽ tìm ra ai là người đứng sau vụ này.”
Bùi Thanh Viễn đẹp trai, nhà anh lại là căn tốt nhất trong cả khu này, còn ngon hơn cả nhà cô.
Cô không phải kiểu mê trai đẹp, cũng không phải loại chỉ biết chọn theo mặt mũi. Với tư cách là người nắm rõ nội dung truyện, cô có trách nhiệm và nghĩa vụ trừ hại cho dân.
Bùi Thanh Viễn trưng ra vẻ mặt đầy sốc: “Triệu Quế Hoa, bình thường bà ra vẻ như mẹ ruột tôi, hóa ra lại ngầm làm cái trò hôn nhân ép buộc kiểu cũ này! Bây giờ bà có hai lựa chọn một là tự mình thừa nhận, hai là tôi sẽ đi báo công an.”
Triệu Quế Hoa tất nhiên không chịu nhận: “Bùi Thanh Viễn! Con đang nói cái gì vậy? Một chuyện nhỏ mà làm lớn tới mức kéo công an vào, ra thể thống gì nữa.”
Rồi bà lại quay sang Thịnh Xuân Hương, dịu giọng: “Xuân Hương à, chắc cháu nhìn nhầm rồi, đây là hôn ước, sao có thể làm giả.”
Lữ Bích Trì trong lòng nghẹn cả đống tức, con nhỏ nhà quê như Thịnh Xuân Hương, sao lại xía mũi vào chuyện này, chẳng lẽ cô cũng để mắt tới Bùi Thanh Viễn rồi?
Nhưng dù trong lòng có tức thế nào, cô ta cũng chẳng dám nói ra.
“Hôn ước không phải giả đâu, kể cả đi tới công an cũng là thật.”
Lữ Bích Trì cảm thấy, Thịnh Xuân Hương cũng là người từ quê ra như mình.
Dù cô sống ở thành phố ba năm, dù trông như người khác hẳn rồi nhưng sợ nhất vẫn là công an. Còn Bùi Thanh Viễn, lúc nãy nhìn cô ta mà mắt như dán chặt. Rõ ràng là thích mình lại không dám thừa nhận, cứ phải vòng vo như vậy.
Thịnh Xuân Hương chẳng buồn đôi co: “Bùi Thanh Viễn, bọn họ mời rượu không uống lại thích uống rượu phạt, chúng ta đi báo công an thôi.”
Bùi Thanh Viễn mừng thầm trong bụng, cô nói là “chúng ta”, ý là đồng ý cưới anh rồi?
Thịnh Xuân Hương sau khi sống lại thật tuyệt, cuối cùng cũng sáng mắt ra.
“Được, đi ngay.”
Bùi Thanh Viễn dắt Thịnh Xuân Hương, quay người bỏ đi.
“Bùi Thanh Viễn! Đứng lại đó cho tôi!”
“Thịnh Xuân Hương...”
Chưa kịp nói hết câu thì đã bị Thịnh Xuân Hương lườm cho một phát, sợ đến mức quay đầu chạy thẳng về phòng, còn khóa cửa lại.
Lữ Bích Trì: ??
Còn tôi vẫn ở ngoài này mà, tôi không sợ bị đánh chắc?
Triệu Quế Hoa!
Bà đúng là dì ruột của tôi thật rồi đấy!
Đám người hóng hớt xung quanh đều đứng hình, mãi mới phản ứng lại được.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)





-198627.png&w=640&q=75)


-580734.png&w=640&q=75)


-481703.jpg&w=640&q=75)

-18792.png&w=640&q=75)


