Chuyện ở Trầm Hương Uyển ngay lập tức truyền đến tai phu nhân Bình Dương Hầu.
Cố Tuyết Nhu vừa khóc lóc vừa kể lể những lời đe dọa của Thẩm Nhược Hoa, như trút hết bầu tâm sự, thêm dầu vào lửa: “Nàng ta nói thế tử là một kẻ phế vật, đồ đê tiện…”
Phu nhân Bình Dương Hầu tức giận ngửa ra sau, sắc mặt bà ta vô cùng khó coi: “Nàng ta là thứ gì?” Bà ta đập một bàn tay vào tay ghế vịn, nghiến răng nói: “Hầu phủ há là nơi nàng ta có thể làm càn sao!”
Thế tử Hầu phủ đường đường chính chính lại bị một nữ nhân thương gia hèn mọn làm cho tuyệt tự, lại còn bị chỉ thẳng mặt mà đe dọa, chỉ nghĩ đến thôi bà ta đã không thể chịu đựng được, huống chi đứa con trai kiêu căng của bà ta đã phải nhẫn nhục chịu đựng sự sỉ nhục của Thẩm Nhược Hoa như thế nào!
Nghĩ đến đứa con trai đích tôn với dung mạo như tiên, khí chất như trăng, giờ đây đã mất đi sự tôn nghiêm của một nam nhân, không còn dáng vẻ khiêm tốn như ngọc của ngày xưa, trái tim phu nhân Bình Dương Hầu đau như cắt.
Cố Tuyết Nhu nhìn vẻ sắc lạnh trong mắt phu nhân Bình Dương Hầu , “phịch” một tiếng quỳ xuống đất, đôi môi run rẩy, dường như cực kỳ sợ hãi: “Phu nhân, nàng ta nói… sớm muộn gì cũng có ngày sẽ phóng hỏa đốt trụi Trầm Hương Uyển.”
Phu nhân Bình Dương Hầu tức đến run người, nắm chén trà xuống chân Cố Tuyết Nhu, nàng ta kinh hãi lùi lại phía sau, nhìn thấy vẻ độc ác trong mắt phu nhân Bình Dương Hầu , nàng ta giật mình sợ hãi, sắc mặt tái nhợt, cứng người lại không dám động đậy, mu bàn tay bị mảnh sứ vỡ bắn vào làm rách.
“Thẩm Nhược Hoa!”
Phu nhân Bình Dương Hầu nghiến từng chữ, hận đến mức răng cũng bật máu.
“Châu ma ma, ngươi lập tức đi bắt Thẩm Nhược Hoa về đây!”
Thẩm Nhược Hoa không chết, bà ta khó hả cơn hận trong lòng!
Dung Dục là chỗ dựa để bà ta đứng vững trong Hầu phủ, hắn còn trẻ như vậy, thậm chí còn chưa để lại một mụn con đã bị hủy hoại! Trong khi ấy bà ta ngày ngày nhìn thấy kẻ giết người tung tăng sống tốt trong phủ, bà ta không thể nuốt trôi cục tức này!
Sắc mặt Châu ma ma biến đổi, liếc nhìn Cố Tuyết Nhu trên đất. Cố Tuyết Nhu rất tinh ý đứng dậy, bước nhanh rời đi, vừa ra khỏi cửa hít thở không khí trong lành, cả người nàng ta như sống lại.
Một tiếng “cạch”, cửa đóng lại.
Châu ma ma khẽ khuyên: “Phu nhân, việc nhỏ không nhịn sẽ làm hỏng việc lớn. Hôm nay lão nô nghe ngóng được, sáng sớm Triệu gia lại phái người đến Thẩm gia, dừng lại gần nửa canh giờ. Nha đầu đó gặp chuyện, Thẩm gia nhất định sẽ không bỏ qua đâu.”
Triệu gia! Triệu gia! Triệu gia!
Lại là Triệu gia, đúng là âm hồn không tan.
Trong lòng phu nhân Bình Dương Hầu vừa giận vừa hận, cuối cùng tất cả hóa thành bất lực, bà ta mềm nhũn dựa vào lưng ghế: “Chuyện đã qua hơn hai mươi năm rồi, ta đâu có nợ Triệu gia cái gì? Vì sao bọn họ không chịu buông tha ta? Ta có lỗi gì?”
Bà ta không sai, chỉ vong ân bội nghĩa, lấy oán báo ân.
Nhưng những lời này, Châu ma ma tuyệt đối không dám nói ra.
Trước đây Triệu gia không dám làm gì bọn họ, bây giờ Lâm gia càng ngày càng không bằng trước, mà con cháu lại thưa thớt, chỉ có phòng thứ ba sinh được một con trai, Triệu gia những năm gần đây càng ngày càng được Thánh Thượng sủng ái.
Lúc này, cánh cửa bị gõ, tiếng Tử Nguyệt vọng vào: “Phu nhân, đại thiếu gia đến rồi.”
Sắc mặt phu nhân Bình Dương Hầu có một thoáng vặn vẹo, cơn giận bùng lên trong lồng ngực bà ta không thể kiềm chế được nữa: “Không gặp! Sau này đứa nghiệt chủng đó có đến nữa, không cần thông báo, một mực không gặp!”
Châu ma ma muốn nói lại thôi, cuối cùng chỉ hóa thành một tiếng thở dài.
Tử Nguyệt nghe phu nhân Bình Dương Hầu nói, sững sờ, nàng quay đầu nhìn Dung Thiều đang đứng trong sân, khóe môi hắn nở nụ cười nhạt, gió nhẹ thổi tung chiếc áo choàng lụa màu xanh lam trên người hắn, toát ra khí chất thanh nhã, cao sang, khiến người ta mê đắm.
Tiếng nói trong phòng rất lớn, dù hắn đứng xa, vẫn lọt vào tai hắn. Chỉ thấy khóe môi hắn cười cứng lại một chút, rồi trở lại bình thường, dường như đối với thái độ này của phu nhân Bình Dương Hầu , hắn đã sớm dự liệu được.
Ngẩng mắt nhìn cánh cửa đóng chặt, hắn thu hồi ánh mắt, gật đầu với Tử Nguyệt, rồi mới quay người rời đi.
…
Thẩm Nhược Hoa trở về Bích Đào Uyển, nàng cầm bút viết một bức thư xin lỗi gửi cho mẹ Thẩm.
Nếu không phải còn đang bị cấm túc, nàng thật muốn tự mình về Thẩm gia một chuyến.
Triệu gia tạm thời có thể được nàng dùng để trấn áp phu nhân Bình Dương Hầu , khiến bà ta không dám manh động. Nhưng người phụ nữ này lòng dạ quá độc ác, nàng không thể không đề phòng bà ta sẽ ra tay từ Thẩm gia, nhất định phải gặp mẹ Thẩm một lần.
Nàng bỏ thư vào phong bao, giao cho Bích Đào, dặn nàng mang đến Thẩm phủ.
“Nô tỳ đi ngay đây ạ.” Bích Đào cẩn thận cất thư vào người, bước ra khỏi viện, thấy người đứng ở cửa, mặt nàng ta xụ xuống.
Cố Tuyết Nhu như không nhìn thấy sắc mặt khó coi của Bích Đào, trên mặt nàng ta nở nụ cười dịu dàng: “Thẩm tỷ tỷ có ở trong đó không? Ta có chuyện muốn nói với nàng.”
Bích Đào nhìn nụ cười trên mặt nàng ta, chỉ muốn cào mấy cái vào mặt nàng ta, đang định nói không có, trong phòng truyền ra giọng nói lạnh nhạt: “Cho nàng ta vào.”
Cố Tuyết Nhu nhìn vẻ tức giận của Bích Đào, chỉnh lại quần áo, bước vào trong phòng.
Nàng ta nhìn thấy Thẩm Nhược Hoa đang đứng trước cửa sổ liền nở nụ cười ngọt ngào, như thường lệ thân mật khoác tay Thẩm Nhược Hoa: “Thẩm tỷ tỷ, tỷ tạm đừng giận ta vội, ta cũng bất đắc dĩ thôi. Hôm nay đến đây, là muốn giải thích hiểu lầm rõ ràng.” Sau đó nàng ta cười khổ một tiếng: “Không phải ta muốn làm thiếp của hắn, mà là bị hắn ép buộc, cuộc sống của ta trong phủ cũng không dễ chịu chút nào.”
Tay nàng ta hơi động, ống tay áo rộng thùng thình tuột xuống một đoạn, để lộ cánh tay nàng ta, trên làn da trắng nõn hiện rõ hai vết máu, dường như đang chứng minh lời nàng ta nói.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-328046.png&w=256&q=75)
-904652.png&w=256&q=75)
-495035.jpg&w=256&q=75)