Thẩm Nhược Hoa đi thẳng đến Đồng Huy Đường, đám nha hoàn và ma ma nhìn nàng xì xào bàn tán. Lúc đó nàng mới biết mình không những làm hỏng danh tiếng mà còn liên lụy đến Dung Thiều, trở thành trò cười lớn ở kinh đô.
Dung Thiều là thứ trưởng tử của phủ Bình Dương Hầu, trong phủ không được ai ưa thích, phu nhân Bình Dương Hầu cực kỳ ghét bỏ hắn, cuộc sống còn tệ hơn cả nha hoàn, kéo theo Thẩm Nhược Hoa cũng không được người dưới kính trọng.
Trừ những lần lén lút gặp Dung Dục, nguyên thân bình thường sẽ không ra ngoài đi lại để bị người ta coi thường.
Thẩm Nhược Hoa bước vào trong phòng liền thấy phu nhân Bình Dương Hầu đang ngồi ở ghế chủ vị. Năm nay bà đã ngoài bốn mươi, vẫn rực rỡ và xinh đẹp tuyệt trần, chỉ có điều trong mắt chất chứa bão tố.
“Phu nhân…” Thẩm Nhược Hoa chuẩn bị chào hỏi phu nhân Bình Dương Hầu. Các thứ tử, thứ nữ của đại phòng đều phải gọi bà một tiếng mẫu thân, nhưng bà bắt Dung Thiều gọi bà là phu nhân.
“Quỳ xuống!”
Phu nhân Bình Dương Hầu đối với những người liên quan đến Dung Thiều luôn không có kiên nhẫn, lạnh lùng nhìn Thẩm Nhược Hoa đang đứng trước mặt.
Khuôn mặt mềm mại, yếu ớt, sinh ra đã có vẻ ngoan ngoãn dịu dàng, nhưng lại là một người phụ nữ cực kỳ biết cách gây chuyện. Đến nước này rồi mà vẫn không biết an phận.
Thẩm Nhược Hoa nghe vậy liền thẳng lưng. Đương nhiên nàng không muốn quỳ xuống, nói cho cùng nàng mới là nạn nhân! Ngược lại, cơn giận của phu nhân Bình Dương Hầu hơi khó hiểu, bà ta căm ghét Dung Thiều đến mức chỉ mong hắn chết đi mới phải, sao lại nổi giận như vậy?
Chẳng lẽ còn có chuyện gì khác mà nàng không biết?
Thẩm Nhược Hoa lục lọi trong đầu một lượt, không có ký ức nào bị bỏ sót.
Phu nhân Bình Dương Hầu trong lòng ghét bỏ Thẩm Nhược Hoa, thấy nàng còn dám thất thần, ánh mắt lóe lên vẻ ghê tởm, lạnh lùng nói: “Thẩm thị, ngươi có biết tội không?”
Thẩm Nhược Hoa nói với giọng rất kiên định, dứt khoát: “Ta không làm điều ác, lấy đâu ra tội? Ta không có tội để nhận!”
“Hay! Hay cho cái câu vô tội của ngươi!” phu nhân Bình Dương Hầu càng thêm giận dữ, nhìn nàng không biết sống chết, cười khẩy một tiếng, liếc nhìn ma ma đang đứng chờ bên cạnh: “Mang gia pháp ra!”
Ma ma cầm roi mây, lập tức tiến lên ấn Thẩm Nhược Hoa quỳ xuống.
Thẩm Nhược Hoa làm sao chịu khuất phục?
Việc tư thông là do bọn họ đổ oan để chiếm đoạt của hồi môn của nàng.
Giết Dung Thiều thì càng vô lý!
Nếu không phải có người đột nhiên đến, sang năm cỏ trên mộ nàng đã cao hai mét rồi.
Mặc cho ma ma làm đủ trò, nàng vẫn đứng như một tảng đá, bất động.
“Đánh! Đánh cho ta! Ta xem nó còn cứng miệng đến bao giờ!” phu nhân Bình Dương Hầu giận dữ quát lên, lồng ngực như có lửa đốt. Mới mấy ngày không gặp, Thẩm Nhược Hoa như biến thành một người khác! Người vốn luôn cam chịu giờ lại dám cãi lời!
Những người trong phòng đều không dám cầu xin.
Có người thậm chí còn lộ ra vẻ hả hê.
Ma ma giơ tay vung roi mây vụt mạnh vào lưng Thẩm Nhược Hoa.
Trong chớp mắt, Thẩm Nhược Hoa giơ tay tóm lấy roi mây, các khớp ngón tay trắng bệch vì dùng sức.
Ma ma cố sức giật, roi mây bị Thẩm Nhược Hoa nắm chặt không hề nhúc nhích. Bà ta liền biến sắc, Thẩm Nhược Hoa bình thường lấy đâu ra sức lực lớn đến thế? Yếu ớt mong manh đến mức gió lớn thổi cũng bay.
Bà ta không tin, nghiến răng, ra sức giật mạnh. Tay Thẩm Nhược Hoa buông lỏng, ma ma mất đà ngã xuống đất. Ngẩn người một lát, thấy ánh nhìn tới từ bốn phương tám hướng, mặt bà ta đỏ bừng, khó chịu nhìn phu nhân Bình Dương Hầu.
Trong đôi mắt đẹp của phu nhân Bình Dương Hầu lóe lên vẻ tức giận, chưa kịp bùng nổ, liền nghe thấy Thẩm Nhược Hoa mỉa mai nói: “Phu nhân muốn dùng nhục hình để ép cung sao?” Trong đôi mắt đen kịt lóe lên một tia hung ác, đầy châm biếm.
“Dùng nhục hình để ép cung?” phu nhân Bình Dương Hầu lạnh lùng nhìn chằm chằm nàng: “Ngươi không giữ trinh tiết, lén lút tư thông với người khác, nhân chứng, vật chứng rõ ràng. Dung Thiều nghĩ đến tình nghĩa phu thê, tha cho ngươi một mạng. Ngươi không những không biết ơn, còn ra tay tàn độc với hắn… Đến nước này, ngươi vẫn không biết điều, không hề có ý hối cải.” Bà ta liệt kê từng tội lỗi của Thẩm Nhược Hoa, rồi đột ngột đổi giọng: “Chúng ta có oan uổng ngươi nửa điểm nào đâu!”
“Ta không giết hắn!”
Chuyện ta không làm, dựa vào đâu mà phải nhận?
Thẩm Nhược Hoa trừng mắt dữ dội về phía kẻ chủ mưu.
Thẩm Nhược Hoa nhìn hắn vậy mà lại cười với mình, suýt nữa thì tức nổ phổi! Nàng nghiến răng nói: “Ta vẫn luôn bị nhốt trong phòng, có người canh gác, làm sao mà trốn thoát được? Dù có trốn thoát được, hắn cao tám thước, ta tay không tấc sắt, làm sao là đối thủ của hắn?”
Đây quả thực là chuyện không tưởng!
“Khụ khụ… khụ…” Dung Thiều đặt chén trà xuống, hắn khum tay che miệng ho dữ dội, hai gò má tái nhợt ửng hồng nhàn nhạt.
Phu nhân Bình Dương Hầu nhìn sang Dung Thiều bên cạnh: “Ngươi nói xem, tối qua có phải nó muốn giết ngươi không?”
Mọi người đồng loạt nhìn về phía Dung Thiều.
Ánh mắt Thẩm Nhược Hoa cũng dán chặt vào hắn, trong lòng bỗng nảy sinh một tia căng thẳng kỳ lạ.
Dung Thiều từ từ ngẩng mắt nhìn Thẩm Nhược Hoa, tay đặt lên ngực, hắn cụp mi mắt, giọng điệu có vẻ hơi buồn bã: “Ta tin nàng ấy không cố ý.”
Thẩm Nhược Hoa há hốc miệng.
Không cố ý?!
Đây rõ ràng là thừa nhận ta đã ra tay với hắn rồi!
Thẩm Nhược Hoa tức đến mức một ngụm máu nghẹn trong lồng ngực, trên đời này làm sao có thể có một người nam nhân vô sỉ đến thế chứ?!
Phu nhân Bình Dương Hầu nói: “Ngươi nói xem nên xử lý thế nào?”
Thẩm Nhược Hoa thẩm cười khẩy, nhìn hai người họ diễn trò tung hứng.
Phu nhân Bình Dương Hầu quyết tâm đặt nàng vào chỗ chết, giúp Dung Thiều ra mặt, chẳng qua chỉ là có một cái cớ danh chính ngôn thuận để hành hạ nàng mà thôi.
Còn Dung Thiều thì sao có thể cầu xin cho nàng? Hắn chỉ mong nàng chết đi thôi! Dù sao cái cơ thể này của nàng đã cắm sừng hắn, lại còn giúp Dung Dục giám sát hắn. Một cơ hội tốt để loại bỏ nàng mà không cần hắn động tay, hắn sao có thể bỏ lỡ?
Quả nhiên, Dung Thiều mở lời: “Tất cả tùy phu nhân quyết định.”
Thẩm Nhược Hoa nhìn dáng vẻ con ngoan hiếu thảo của hắn, phu nhân nói gì cũng đúng, trong mắt lóe lên vài phần ác ý.
Hắn muốn làm đứa con hiếu thảo, người khác còn chưa chắc đã chấp nhận.
“Thẩm Nhược Hoa lòng dạ độc ác, phẩm hạnh có thiếu sót, làm hại tính mạng người khác. Nghĩ đến mẹ ngươi có vài phần giao tình với ta, ta sẽ không đưa ngươi ra quan, tha cho ngươi một mạng.” Trên khuôn mặt kiều diễm của phu nhân Bình Dương Hầu hiện rõ vẻ kiêu ngạo uy nghiêm: “Người đâu, lôi xuống, đánh năm mươi gậy!”
Tha cho nàng một mạng?
Đánh năm mươi gậy, nàng còn có mạng để sống sao?
Thẩm Nhược Hoa nghe những lời đường hoàng của phu nhân Bình Dương Hầu , nàng đã lười nói thêm lời nào. Cả phủ Bình Dương Hầu không ai không biết nàng bị oan, nhưng thì sao chứ? Không ai đứng ra giúp nàng. Dù nàng nói gì đi nữa, cũng chỉ là ngụy biện!
Chạy trốn sao?
Thẩm Nhược Hoa trong lòng lạnh đi một nửa. Nàng âm thầm quan sát, trong Đồng Huy Đường có cao thủ ẩn mình, trong phủ còn có hộ vệ, nàng một ngày một đêm chưa ăn uống, cơ thể và tinh thần đều không ở trạng thái tốt nhất.
“Khoan đã!”
Thẩm Nhược Hoa quát đám ma ma đang định bắt lấy nàng, trong lòng đã có tính toán.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Lời nhắn từ Toidoc:
Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-481703.jpg&w=640&q=75)



-532315.png&w=640&q=75)








-198627.png&w=640&q=75)




-481703.jpg&w=640&q=75)
-18792.png&w=640&q=75)


