Bỗng nhiên, cô lại nghĩ đến thứ nước ngọt ngọt vừa uống ban nãy.
“Cậu ơi... Cháu muốn đi ngoài!“. “...” Lục Minh không hiểu cô đang nói gì, cũng không có hứng tìm hiểu, cứ coi như cô lại đang phát rồ, anh đóng cửa lại, nhốt cô trong nhà vệ sinh. cảnh Y Nhân đáng thương đập cửa: “Cậu ơi... Cháu không nhịn nổi nữa rồi! Cháu muốn đi nhà xí!”
“...” Lúc này Lục Minh mới hiểu cô muốn nói gì nhưng vẫn mặc kệ. Anh ngồi tựa vào đầu giường, thuận tiện mở máy tính bảng lên tìm tài liệu trị bệnh thiếu năng!
Cảnh Y Nhân vẫn tiếp tục đập cửa: “Cậu ơi! Cậu thả cháu ra ngoài đi! Cháu không nhịn nổi nữa rồi! Cậu...” ch.ết tiệt! Nhất định là tại khi nãy cô đã uống quá nhiều thứ nước ngòn ngọt kỳ lạ kia rồi!
Lục Minh đau cả đầu, lạnh lùng trả lời: “Cô đần đến mức không biết dùng bồn cầu nữa hả?”
“Bồn cầu Bồn cầu ở đầu cơ?”
“Cậu ơi! Cậu mau mở cửa đi! Cậu thật sự muốn cháu làm bẩn sàn nhà xinh đẹp này sao?”
“...” Bàn tay cứng ngắc đang cầm máy tính bảng lập tức run lên, gân xanh trên thái dương hơi giật giật. Quăng máy tính bảng sang một bên, Lục Minh bước nhanh xuống giường tới mở cửa phòng vệ sinh, vặn tay nắm cửa hai lần ngay trước mặt Cảnh Y Nhân.




-532315.png&w=640&q=75)

-481703.jpg&w=640&q=75)






-481703.jpg&w=640&q=75)



-18792.png&w=640&q=75)




-198627.png&w=640&q=75)
