Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Béo Cá Mặn Được Quan Quân Tàn Phế Cưng Chiều Ở Thập Niên 80 Chương 5

Cài Đặt

Chương 5

“Còn vì cái gì nữa, chẳng phải Hướng Đông với Lưu Đan lén lút vụng trộm đó sao!” Có người trong đám đông lên tiếng thay cô.

Điền Quế Lan nghe mọi người bàn tán ồn ào, cuối cùng cũng hiểu ra đầu đuôi rồi tức tối nhìn về phía mẹ con nhà họ Hướng.

“Hướng Đông, sao cậu lại làm ra chuyện như vậy?”

“Chuyện cưới xin giữa hai nhà đã định từ lâu, giờ xảy ra như vầy, dì còn dám yên tâm giao Uyển Ý cho cậu nữa sao? Cái hôn sự này, cái hôn sự này...”

Điền Quế Lan vốn dĩ không tin con gái mình lại làm ra chuyện nhục nhã, nhưng nghĩ đến số mệnh "khắc chồng" khiến cô khó kiếm được chồng, bà cũng không biết phải quyết thế nào.

Đúng lúc bà còn đang do dự thì một tiếng quát lớn vang lên: “Hôn này, nhất định phải hủy!”

Mọi người ngoái đầu nhìn lại, chỉ thấy Trần Quốc Phú sải bước tiến tới cùng con gái thứ hai và cậu con trai út.

Điền Quế Lan sốt ruột, vội kéo tay ông, mắng: “Uyển Ý hồ đồ là một chuyện, ông cũng hồ đồ theo? Hôn này mà hủy rồi, sau này còn ai dám lấy nó nữa?”

Uyển Ý vốn đã mang tiếng khắc phu, chẳng dễ tìm được nhà chồng. Giờ nhà họ Hướng chịu cưới là quý lắm rồi, huống gì trên đời này mấy người đàn ông chẳng lén lút vụng trộm.

Nhưng Trần Quốc Phú thẳng thừng nhìn mẹ con nhà họ Hướng: “Không gả thì sao? Nhà họ Trần chúng tôi nuôi nổi nó!”

“Đúng đó! Chị tôi chẳng thèm gả đâu!” Em gái Trần Uyển Ý, Trần Uyển Hân cũng phụ họa.

Thấy việc hủy hôn đã là chuyện không thể thay đổi, Hướng Đông hừ lạnh một tiếng rồi kéo mẹ bỏ đi.

Trần Uyển Ý thấy thế liền gọi giật lại: “Khoan đã!”

Hướng Đông tưởng cô còn chưa chịu buông tha cho nên dừng bước quay đầu lại.

Trần Uyển Ý lạnh lùng nở nụ cười: “Muốn hủy hôn thì cũng phải tính cho rõ ràng!”

Hướng Đông như đoán ra điều gì, chưa kịp mở miệng thì cô đã nói trước:

“Nhà tôi cho nhà anh một nghìn tệ làm của hồi môn, anh phải trả lại. Còn có hai cái phích nước, hai cái chậu tráng men, hai cái ca uống trà, với cả một cái tủ quần áo. Tất cả phải mang trả hết!”

Nghe đến chuyện đòi tiền, mẹ Hướng Đông lập tức gào lên: “Dựa vào đâu chứ?”

“Dựa vào đâu à? Hôn không cưới nữa thì đồ đạc đương nhiên phải trả lại, chẳng lẽ để cho các người chiếm không?”

“Thế nào? Lúc đòi tiền thì ngọt nhạt thế cơ mà, giờ bảo trả lại thì lại im như thóc? Anh là sinh viên đấy, bao nhiêu người đang nhìn anh kìa!”

Vừa dứt lời, sắc mặt Hướng Đông như bị tát vào mặt, đáy mắt vụt qua tia tàn nhẫn nhanh đến mức khó ai nhận ra.

"Được! Trả thì trả!"

Hắn quay ngoắt sang mẹ mình rồi gầm lên:

"Mẹ, trả lại họ một nghìn đồng đi!"

Hắn là sinh viên đại học có sĩ diện không nhỏ, người ta đã trực tiếp đòi tiền trước mặt bao nhiêu người, chẳng lẽ còn định giấu giếm không trả?

Mẹ Hướng vừa nghe phải trả tiền cho nhà họ Trần thì lòng đau như cắt, tìm mọi cách để giữ lại số tiền ấy.

"Tôi không trả! Con trai tôi và cô bên nhau từng ấy năm, vì cô mà nó bỏ lỡ bao nhiêu mối hôn sự tốt đẹp. Một nghìn đồng này coi như nhà họ Trần đền bù cho nhà tôi!"

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc