Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vợ Béo Cá Mặn Được Quan Quân Tàn Phế Cưng Chiều Ở Thập Niên 80 Chương 29

Cài Đặt

Chương 29

“Cảm ơn bà đã nhắc nhở, tôi hiểu rồi.”

Hạ Thư Quân lạnh nhạt đáp lại một câu, sau đó nhắm mắt giả vờ nghỉ ngơi.

Sau đó là lúc Trần Uyển Ý quay về. Không rõ bà Lý có phải chột dạ hay không, nhưng khi thấy họ vừa bước vào nhà thì lập tức cuống cuồng rời đi trong vẻ mặt hoảng loạn.

Biết được chuyện là do bà Lý đứng sau giở trò, Trần Uyển Ý giận đến mức muốn lập tức qua tìm bà ta tính sổ.

Chồng cô đi hay ở, còn chưa đến lượt bà ta dạy đời!

Điền Quế Lan không muốn làm lớn chuyện, liền nhẹ giọng khuyên can:

“Thôi bỏ đi, bà ấy cũng vì lo cho nhà mình thôi, huống hồ gì Thư Quân cũng không sao cả.”

Nghe xong, Trần Uyển Ý chợt nhận ra, tính cách yếu đuối của “nguyên chủ” phần lớn có lẽ là do ảnh hưởng từ mẹ.

“Mẹ à, hôm nay Lý Thúy Hoa dám tới nhà khích bác Thư Quân đi tìm chết, thì ngày mai cũng dám trèo lên mái nhà mình mà ị. Nếu con giả vờ như chưa có chuyện gì xảy ra, chẳng phải sẽ khiến bà ta tưởng con dễ bắt nạt sao?”

“Nhưng mà… cũng là hàng xóm láng giềng, ngày nào cũng chạm mặt, làm căng lên thì sao nói chuyện sau này…”

Điền Quế Lan xưa nay vốn là người mềm mỏng, việc gì có thể dĩ hòa vi quý thì tuyệt đối không ra mặt làm rùm beng, tránh làm mất lòng đôi bên.

Nhà bà Lý chỉ cách nhà cô một bức tường, vòng qua là tới ngay.

Lúc này, cả nhà bà Lý đang quây quần bên mâm cơm. Con trai bà vừa thấy Trần Uyển Ý tới thì liền nhiệt tình gọi:

“Chị Uyển Ý, mau vào ăn cơm với chúng tôi!”

Trần Uyển Ý bước thẳng vào nhà chính, bà Lý vừa thấy cô thì ánh mắt đã lộ vẻ lúng túng, né tránh.

Thấy cô không lên tiếng, chồng bà Lý là ông Long vội nói với con trai:

“Cẩu Đản, đi lấy thêm chén đũa cho chị!”

“Không cần đâu, cháu không đến để ăn.” Trần Uyển Ý từ chối khéo léo.

Nghe vậy, bà Lý càng thêm chột dạ, cúi đầu cắm mặt ăn cơm mà chẳng dám ngẩng lên nhìn cô.

Ông Long cũng bắt đầu nhận ra không khí có gì đó là lạ.

“Vậy… cháu tới đây là vì chuyện gì?”

Trần Uyển Ý không vòng vo, nói thẳng:

“Cháu tới chỉ để nói vài lời.”

“Được, cháu nói đi.”

“Hôm nay nhà cháu có chút chuyện, chắc bác cũng nghe qua rồi. Trước tiên cháu muốn cảm ơn bác gái đã giúp trông chừng Thư Quân…”

Chưa kịp dứt lời, ông Long đã xua tay cười lớn:

“Láng giềng với nhau mà, có gì đâu mà phải cảm ơn. Sau này cần gì cứ nói.”

“Cảm ơn bác.”

Giọng Trần Uyển Ý chợt chuyển nghiêm lại, ánh mắt nhìn thẳng vào bà Lý:

“Nhưng cháu cũng mong bác gái từ nay đừng xen vào chuyện người khác nữa. Việc Thư Quân ở lại hay rời đi là chuyện riêng của nhà cháu, không đến lượt bác lên tiếng.”

Ban đầu nghe đến nửa câu đầu, bà Lý còn thấy hả hê, nghĩ bụng con bé này rốt cuộc cũng biết điều, biết kính trọng người lớn.

Nhưng đến đoạn sau, sắc mặt bà lập tức sầm xuống, bật dậy chỉ tay mắng:

“Trần Uyển Ý, cô nói vậy là ý gì? Tôi giúp cô mà còn bị nói thế à?”

“Ban đầu tôi còn tưởng cô thay đổi rồi, biết tôn trọng người lớn, nói năng cũng lịch sự hơn. Ai ngờ vẫn y như cũ giang sơn dễ đổi bản tính khó dời! Tôi đúng là mù mắt mới đồng ý giúp cô!”

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc