"Vật gì tồn tại trên thế giới cũng có đạo lý của nó. Có thể là để khích lệ sinh vật khác phát triển, không có áp lựuc sinh tồn cũng sẽ không có Tiên Đạo. Trong truyền thuyết cổ xưa có nói, vào thời đại nguyên thủy, con người sáng tạo ra vũ kỹ để chiến đấu với mãnh thú chiến đấu, con người sáng tạo ra thần thông để chiến đấu với Thiên Ma."
Hán di chuyển giữa giữa nơi hoang vu này với tốc độ cực nhanh. Phương Hàn cũng không lãng phí thể lực, chỉ nhún một cái có thể vượt qua các khe nứt rộng hơn mười bước chân. Đây chính là Túng Đằng Pháp.
Hiện tại lực lượng, sức bật của hắn hơn thường nhân rất nhiều, đối với thường nhân thì đây là vực trời, còn với hắn như đất bằng, một bước nhảy có thể lên cao tới năm mươi thước, hơn nữa không hề gián đoạn, tuyệt không ngừng lại, thể lực sung mãn. Bôn tẩu gữa nơi hoang vu như vậy, cảm giác tiêu diêu tự tại, rất thư sướng.
"Hả? Phía trước có gió? Ta cảm giác có khí lưu rất mạnh, là gió lốc sao?"
Vừa chạy nhảy, vừa rèn luyện thân thể, mắt Phương Hàn quan sát bốn phương tám hướng, để ý tìm xem các loại khoáng thạch, bảo vật. Đúng lúc này đằng xa phía trước xuất hiện một mảng hôn ám.
"Ngoại Vực Thiên Không toàn đá lớn, gió lốc như vậy, thổi lên có thể làm cho thiên thạch loạn biến, gặp loại gió này ngươi tốt nhất làm tìm một khe nứt mà nấp vào." Diêm tùy ý nói, bất quá sau đó hắn lại kinh sợ hô: "Không phải gió lốc, mà là Thiên Ma! Không xong! Sao lại nhiều Thiên Ma như vậy! Nhanh! Nhanh trốn đi! Ngươi không thể cùng lúc đối đầu với nhiều Thiên Ma như vậy, không cẩn thận sẽ bị xé xác đó!"
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)