"Thời gian trôi qua thật là mau!"
Phương Hàn vừa vận chuyển Mộc Hoàng cương khí được một chu thiên, cảm giác các tạp chất trong cơ thể đều đã bị luyện hóa, một thân cương khí tinh thuần vô cùng, có dấu hiệu xuất hiện linh tính, giống như đầu mùa xuân, những con trùng ẩn sâu trong đất nghe được hương xuân, bị tiếng sấm xuân làm cho rung động mà chui lên khỏi mặt đất.
Hắn biết rõ muốn làm cho cương khí có được linh tính thật sự, lĩnh ngộ được biến hóa của âm dương, luyện đến tầng thứ tư Âm Dương Cảnh thì còn cần một lần đốn ngộ nữa! Thật giống như sự kinh động của tiếng sấm vậy. Sấm xuân vừa vang lên, vạn vật nảy mầm, sinh cơ tràn ngập. Hiện giờ chỉ thiếu có một tiếng sấm xuân nữa mà thôi.
"Diêm, đã qua bao nhiêu ngày rồi?"
Chống cái lưng mỏi của mình, Phương Hàn đứng thẳng lên hỏi Diêm về thời gian.
"Chúng ta đã ở đây được một năm ba tháng, ngươi ngoại trừ tu luyện ra thì cũng chỉ có tu luyện. Chắc hẳn tâm trí cũng có chút thành tựu, pháp lực tăng tiến rồi." Diêm hắc hắc cười nói, "Bất quá vẫn không thể đột phá âm dương, lĩnh ngộ tầng thứ bốn Thần Thông Bí Cảnh. Đáng tiếc ta là long mạch do trời đất sinh ra, qua thời gian dài tự nhiên sinh ra linh trí, thần thông là tự có, cũng không có cách truyền lại chút kinh nghiệp cho ngươi, cũng không thể đi hỏi người khác được. Nếu như ở trong Vũ Hóa Môn thì có thể đi hỏi Già Lam hoặc là những đại trưởng lão của môn phái. Như vậy thì tốc độ tu luyện cũng nhanh lên một chút, đáng tiếc, đáng tiếc."
Không có gì đáng tiếc cả. Người đầu tiên bắt đầu tu đạo cũng không có hỏi người khác mà tự mình lĩnh ngộ được âm dương của trời đất. Chẳng lẽ ta lại không thể sao? Trí tuệ của con người không phân chia cao thấp, chỉ là bị các loại ý nghĩ hỗn tạp là lu mờ mà thôi. Hiện giờ ta thanh tịnh, tự tại, tham ngộ được âm dương cũng chỉ là chuyện sớm hay muộn thôi."
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-150561.jpg&w=256&q=75)

-593460.png&w=256&q=75)