Tuy rằng cảm thấy được tu vi của Hắc Vu tổ sư chỉ là mười một Kỷ Nguyên, Phương Hàn hoàn toàn có thể trực tiếp giết người, phá thành, cắn nuốt toàn bộ Cổ Vu Thành, tăng cường tu vi bản thân nhưng hắn lại không thể vô duyên vô cớ giết hại người khác như vậy.
Giết một người không thù không oán như Hắc Vu tổ sư, đây đúng là không biết nói đạo lý rồi.
Cả đời tu luyện của Phương Hàn giết người, Thôn Phệ Chư Thiên đều là cắn nuốt kẻ có mưu mô với mình. Không phải kẻ địch bức bách hắn thì hắn tuyệt đối không động sát tâm.
Từ trong thế tục tới Thiên giới, trở thành Thiên Quân cũng vậy. Cho dù là đám người chúa tể Hỏa Giới cũng là người hầu hắn thu được, mãi tới khi phản bội hắn muốn công kích giết chết hắn diệt toàn môn thì lúc đó hắn mới giết đối phương.
Phương Hàn thầm suy tính.
Tu vi mười hai Kỷ Nguyên đã là đỉnh phong của đỉnh phong. Tu vi mười ba kỷ nguyên thì sẽ có mức độ thế nào nữa? Bản thân Phương Hàn cũng không thể tính toán ra. Tuy nhiên trong lòng hắn có thể hiểu được, cho dù là tu luyện tới cảnh giới mười ba kỷ nguyên thì sợ rằng cũng không thể thăng cấp lên cảnh giới Tiên Vương.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.



-593460.png&w=256&q=75)