Phương Hàn vừa đi, lưu lại Thần giới đầy hoang tàn!
Có thể nói Thần giới tràn đầy thê lương! Tinh bích hệ nơi nơi vỡ tan, nhiều đại tinh màu tím đổ nát, không biết có bao nhiêu dân cư Thần tộc chết oan chết uổng, ngay cả nguyên thần cũng không thể lưu lại! Một đại thế giới vô địch hư nhược tới cực điểm!
Thiên chỉ quân vương vượt qua thiên địa, thiên địa hủ mà ta bất hủ, không thể cứ thúc dục hóa dưỡng là đi ra. Phải biết rằng, trải qua hai mươi kỷ nguyên tích cóp mới dần xuất hiện hai mươi Thiên Quân như Thiên Phi Ô Ma, bảy đại Thần Đế viễn cổ... Bằng vào hai mươi Thiên Quân này, Thần tộc cũng có thể tính là giới đỉnh phong nhất trong chư thiên vạn giới!
Đáng tiếc chính là hiện tại Phương Hàn chỉ giết chóc một lúc, diệt sát mười hai gă Thiên Quân, toàn bộ đều bị hắn cắn nuốt hết, tinh hoa hoàn toàn biến mất! Tổn thất của Thần giới quả là không thể chịu đựng nổi.
Nhất là hiện tại kho báu mà Thần giới tích tụ cả hai mươi kỷ nguyên qua đã bị Phương Hàn cướp đi toàn bộ. Thần tộc có thể nói là mất hết vốn liếng, ngay cả con chuột chạy vào cũng nước mắt lưng tròng!
Đã không có tài nguyên và thần vật thì đệ tử Thần giới sau này muốn tấn chức Thiên Quân đã là không thể. Muốn dựa vào tư chất lĩnh ngộ của chính mình để tấn chức Thiên Quân là chuyện chưa từng xuất hiện trong cổ kim!
- Thật đáng giận! Trong kho báu của chúng ta có chừng mười lăm đường thiên mạch! Bên trong còn có Vĩnh Sinh Khí nữa! Cứ như vậy bị đoạt đi mất! Đệ tử Thần tộc chúng ta từ nay về sau làm sao có thể tấn chức đây?! Làm sao có thể tu luyện được?!
Đế Thích Thiên nhìn Phương Hàn rời đi, trầm mặc một lúc rồi đột nhiên nổi lên một trận lôi đình!
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


