- Cái gì?
- Lớn mật.
- Si tâm vọng tưởng.
- Ngươi đang trắng trợn khiêu khích, không tiếc khai chiến cùng Thần giới ta không chết không thôi, sau này tuyệt đối là không chết không thôi. Dám đòi lấy tánh mạng mười vị Thiên Quân Thần tộc, muốn chúng ta còn muốn bảy đại Thần Đế viễn cổ dập đầu, đúng là chuyện cực kỳ nhục nhã!
Cho dù kết minh, cũng có thể sẽ lập tức phản bội.
Người siêu thoát thiên địa ai sẽ để ý tới lời thề? Phương Hàn hiểu rất rõ.
Thần tộc này tùy lúc có thể đâm một đao sau lưng mình, làm sao có thể tin tưởng những người này?
Hơn nữa, ban đầu Thần tộc kiêu ngạo ngang ngược, đám đòi Kỷ Nguyên Môn làm nô lệ hắn ghi nhớ rất kỹ. Lần này chiếm cứ thượng phong, hắn tuyệt đối không buông tha sẽ xuống thẳng tay với Thần tộc.
Thần tộc chính là một đám tiểu nhân bại hoại, không nói danh dự, một khi được thế sẽ tàn nhẫn thô bạo một khi rơi xuống hạ phong sẽ ẩn nấp như một con rắn độc, tùy lúc có thể cắn ngươi một cái.
- Phương Hàn, ngươi căn bản không phải muốn kết minh, ngươi đang nhục mạ Thần tộc chúng ta. Ngươi cần phải hiểu rõ, ngay cả đại sự như mượn thân cây Thế Giới Thụ ta cũng đã đáp ứng ngươi, còn ngươi ngược lại hai lần ba lượt nhục mạ Thần tộc chúng ta. Vậy thì đại chiến một trận với ngươi, không phải ngươi chết là ta mất mạng.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.

-593460.png&w=256&q=75)
