Bất kể như thế nào, sinh mệnh vẫn phải tiếp tục.
Nhân vật cấp bậc Thiên Quân giờ này khắc này bị nhốt như dã thú, vô cùng khuất nhục, uất ức nhưng không làm sao được.
Vốn nếu chỉ bằng vào thực lực bản thân, Phương Hàn căn bản không thể cầm tù được bất kỳ Thiên Quân nào trong đó, có thể đánh bại bọn họ nhưng không thể ngăn cản bọn họ chạy trốn.
Tuy nhiên Phương Hàn ở Đan giới có được Hồng Mông Điện, Thiên Táng Quan cùng một thế giới làm cơ sở, pháp lực có thể sánh ngang Thiên Quân cổ lão sống năm sáu kỷ nguyên hỗn độn như Tử Vong Thiên Quân, những cao thủ này tự nhiên không phải đối thủ, đều bị bắt nhốt.
- Phương Hàn. ngươi muốn làm gì? Chẳng lẽ muốn luyện hóa chúng ta? Tâm tư ngươi thật độc, chẳng lẽ không sợ đối địch với thiên địa?
Chiến Vương Thiên Quân Mục Dã Hoàng nói. Hắn bị nhốt trong lồng, giãy dụa thế nào cũng không nên chuyện gì. Nhìn trận đồ lưu chuyển không thôi trên bầu trời Hồng Mông Điện, biết ràng đã không có khả năng thoát vây.
- Đối địch với thiên địa? Ai là địch của ta? Chẳng lẽ các ngươi còn có hậu trường gì hay sao? Đều là Thiên Quân cô đơn, giết các ngươi vừa khéo thành tựu uy danh vô thượng của ta.
Phương Hàn lạnh lùng nhìn lướt qua Chiến Vương Thiên Quân Mục Dã Hoàng:
- Mục Dã Hoàng, vốn gia tộc của ngươi kết minh với ta cũng coi như không tồi. Nhưng lão tổ tông ngươi lại tới giết ta, tội không thể tha thứ. Những kẻ hậu bối của ngươi chỉ sợ củng không sống nổi.
Mục Dã thế gia cao thủ như mây mà còn có Thiên Quân che chở, ở Thiên giới vẫn đều là địa vị vô thượng uy danh hiển hách.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.
-150561.jpg&w=256&q=75)


