"Đại Băng Diệt là ma công gì vậy, sao lại lợi hại như vậy? Chỉ một kích liền có thể đánh nát bảo khí!" Nắm lấy cơ hội, lặn xuống đáy biển, Phương Hàn vẫn chưa kịp bình tĩnh lại, đối với thần thông của Ma Suất nổi lên một nổi sợ hãi và kiêng kị vô cùng. Đại Băng Diệt của đối phương cơ hồ vô kiên bất tồi, không gì không thể phá hủy.
"Hắn tự nhiên biết, bất quá ta không biết. Hoàng Tuyền Đại Đế biết đến chín mươi loại đại thần thông, vô số tiểu thần thông. Ta chỉ biết có ba mươi sáu loại thần thông thôi. Đại Băng Diệt là một trong số những loại thần thông mà ta không biết. Những ma công kém hơn Đại Băng Diệt một chút thì ta cũng có biết vài cái."
"Đại Băng Diệt lợi hại như vậy, hẳn là tốn hao không ít pháp lực."
"Đó là chuyện đương nhiên, mỗi lần thi triển đều tốn hao đại lượng pháp lực, thậm chí tổn hao thọ mệnh, cho dù Ma Suất có thọ mệnh dài lâu, pháp lực hùng hậu thì thi triển liên tục như vậy hắn cũng không thấy dễ chịu đâu."
"Cũng không quản nhiều làm gì, đi thôi! Mặc kệ bọn họ đánh giết lẫn nhau, ai chết ai sống không cần quan tâm! Tốt nhất là lưỡng bại câu thương!"
Trong nháy mắt khi hai người trao đổi tinh thần, Phương Hàn đã thôi động Nhiếp Không Chuyên Di Trận, chạy đi dưới đáy biển, thoát ly ra khỏi phạm vi chiến trước, trốn đi thật xa. Lúc này Nghiêu Điển, Vũ Phần, Hạ U cùng chiến đấu với Ma Suất, xuất ra lượng cương khí khổng lồ, pháp bảo bay loạn, làm cho khuôn viên mười dặm vuông xung quanh trở thành một mảng hỗn độn.
Ba chân truyền đệ tử Thái Nhất Môn Nghiêu Điển, Hạ U, Vũ Phần khi thấy Ma Suất đánh ra một chiêu Đại Băng Diệt thì đã sinh ra thoái ý, nhưng bọn họ cũng không lui lại, mà đồng thời tiến lên, thi triển ra một chiêu công kích mạnh nhất của mình.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-150561.jpg&w=256&q=75)