Lục Tích ít nhiều cũng cảm thấy tủi thân, nhưng cô không tức giận, chỉ nghiêm túc phân tích:
“Chị, mẹ chồng chị muốn gả em cho cháu trai của bà ấy, rồi lấy tiền sính lễ cháu trai bà ấy đưa cho em làm tiền trả trước mua nhà.
“Khoan nói đến chuyện em không đồng ý, chỉ riêng chuyện mua nhà thôi. Mẹ chồng chị muốn để tên bà ấy, vậy chẳng phải căn nhà đó không liên quan một xu nào đến chị sao?
“Lúc chị lấy anh rể, anh ấy đã mua nhà rồi, đó là tài sản trước hôn nhân. Quỹ tích lũy nhà ở của anh ấy lại vừa đủ trả khoản vay mua nhà, nên căn nhà này cũng chẳng liên quan gì đến chị.
“Chiếc xe anh rể mua lúc kết hôn lại đứng tên bố chồng chị, cũng thuộc tài sản trước hôn nhân, vẫn chẳng liên quan gì đến chị.
“Chị, em nói câu khó nghe nhé. Nếu một ngày nào đó chị ly hôn với anh rể, chị sẽ chẳng nhận được gì cả. Thậm chí anh rể còn chưa chắc giao Quả Quả cho chị, vì điều kiện của anh ấy tốt hơn chị.”
Lục Dao sững ra, sau đó giải thích: “Mẹ chồng chị chỉ là quá hay tính toán thôi. Chị lấy A Nam bao nhiêu năm nay, bà ấy vẫn chưa bao giờ quên đề phòng chị.
“Nhưng em cũng biết anh rể em là người thế nào mà. Bao năm nay anh ấy vẫn luôn giấu mẹ mức lương cụ thể. Mỗi lần nhận lương đều đưa hết cho chị, bảo chị gửi vào thẻ của em, coi như giúp chị tiết kiệm tiền.
“Tích Tích, chị biết em muốn tốt cho chị. Chuyện này em đừng quan tâm nữa, chị sẽ nói với mẹ chồng là em có bạn trai rồi.
“Chị sẽ tìm cho em một người thật tốt, nhân phẩm nhất định phải tốt, hơn nữa còn phải đối xử với em tốt như anh rể đối xử với chị mới được. Em gái chị vừa xinh đẹp vừa là sinh viên đại học, đối tượng tìm được cũng nhất định phải tốt hơn của chị.”
Lục Dao bật cười, hoàn toàn không nghĩ theo hướng khác.
“Anh rể em thật là, chị đã nói với anh ấy bao nhiêu lần rồi. Em hai mươi hai tuổi rồi chứ có phải cô bé mười tuổi đâu, vậy mà vẫn cứ coi em như trẻ con. Lát nữa chị sẽ nói anh ấy, bảo anh ấy chú ý một chút. Tích Tích nhà mình là con gái lớn rồi, phải biết giữ chừng mực.”
Trong giọng Lục Dao tràn đầy sự cưng chiều dành cho Lục Tích, cũng như niềm tin tuyệt đối dành cho chồng mình, Xa Nam.
Lục Tích vừa sốt ruột vừa tức giận.
Lúc đó cô không vạch trần anh rể ngay cũng chính vì chị gái quá tin tưởng anh, sẽ không dễ dàng tin lời cô.
“Chị, chị cũng đừng tin tưởng anh rể quá. Anh ấy không tốt như chị nghĩ đâu.” Lục Tích nhỏ giọng lẩm bẩm.
Nghe vậy, giọng Lục Dao lập tức trở nên khó chịu: “Lục Tích, chị dẫn theo em gả cho A Nam đã mười năm rồi. Anh rể đối xử với em thế nào, trong lòng em tự biết. Nếu em còn vô lương tâm như vậy, tiếp tục châm ngòi ly gián, chị thật sự sẽ giận đấy.”
Sống mũi Lục Tích cay xè.
“Chị, em như vậy mà là châm ngòi ly gián sao? Em là em gái ruột của chị, đương nhiên em mong chị sống tốt rồi. Thôi, không nói nữa.”
Hai chị em cãi nhau vốn là chuyện thường, nhưng hôm nay Lục Tích thật sự hơi đau lòng.
Chị gái quá bênh vực anh rể, đến một câu không hay về anh cũng không cho cô nói.
Vấn đề là cô đâu có nói bừa.
Lục Dao thở dài, vừa định gọi lại thì Xa Nam đã vòng tay ôm lấy cô.
“Sao vậy, cãi nhau với Tích Tích à?”
Lục Dao cười khổ: “Ừ, con bé nói anh thân mật với nó, còn nói anh thích nó.”
“Là lỗi của anh. Anh cứ cảm thấy con bé vẫn giống hệt mười năm trước, chẳng thay đổi chút nào nên vô thức vẫn coi nó như trẻ con.” Xa Nam nói kín kẽ đến mức không có chút sơ hở.
Lục Dao trách yêu: “Sau này chú ý một chút. Con gái nhà người ta hai mươi hai tuổi rồi, anh rể nhà ai còn thân mật với em vợ như thế? Nếu không phải nhân phẩm của anh tốt, em thật sự sẽ nghi ngờ anh có ý đồ khác với Tích Tích đấy.”
---
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 

-250407.png&w=256&q=75)
-593460.png&w=256&q=75)
