Phó Nam Châu không nghe rõ đầu bên kia điện thoại nói gì, nhưng lại nghe thấy câu “bọn em không ngủ cùng nhau”.
Đôi mày rậm khẽ nhướng lên, anh vẫn bình thản, như thể hoàn toàn không nghe thấy gì.
Lục Tích tự chột dạ, rụt cổ như một chú chim cút nhỏ, ôm quần áo của mình đi vào phòng tắm.
Lúc đi ngang qua Phó Nam Châu, cô còn chẳng dám nhìn anh.
Một tiếng cười trầm dễ nghe bật ra từ cổ họng Phó Nam Châu. Anh không nhịn được sờ lên mặt mình. Bình thường anh thật sự dữ như Y Y nói sao? Dọa cô gái nhỏ đến mức chẳng dám nhìn anh luôn rồi?
Nhìn thấy điện thoại đặt trên tủ, Phó Nam Châu bước tới rồi cầm lên.
**
Ở đầu bên kia điện thoại, Xa Nam “alo” mấy tiếng liền, sau đó gọi lại thì không được nữa, chắc là đã bị chặn. Anh ta lập tức tức tối chửi:
“Lục Tích, con khốn...”
Ba chữ “con đĩ nhỏ” suýt nữa đã buột khỏi miệng, nhưng vừa thấy Lục Dao chạy tới, Xa Nam lập tức ngậm miệng.
“A Nam, Tích Tích vẫn không nghe máy sao?” Lục Dao nóng ruột như lửa đốt.
Xa Nam hít sâu một hơi, an ủi vợ: “Em cứ chăm Quả Quả trước đi, anh đi tìm. Những nơi con bé có thể đến không nhiều, anh tìm từng chỗ một, chắc chắn sẽ tìm được. Dù sao em cứ yên tâm, Tích Tích là em gái duy nhất của em, anh sẽ không để con bé xảy ra chuyện.”
Lục Dao cảm động đến đỏ hoe mắt, sau đó lại vừa sốt ruột vừa tức giận: “Tích Tích đúng là chẳng khiến người ta bớt lo được chút nào. Xin lỗi chồng, Tích Tích lại gây phiền phức cho anh rồi.”
“Em nói gì vậy? Lúc cưới em, anh đã thề sẽ đối xử tốt với em, cũng sẽ đối xử tốt với những người em quan tâm.”
Xa Nam an ủi thêm vài câu rồi vội lái xe ra ngoài.
Nhưng sau khi lái được một đoạn, anh ta mở một ứng dụng trên điện thoại, khóe miệng lập tức nở nụ cười lạnh lẽo âm u.
**
Trong biệt thự, Lục Tích vẫn đang cảm thán phòng tắm nhà cậu Y Y đúng là rộng thật.
Cô áng chừng một chút, phòng tắm này phải rộng đến ba mươi mét vuông, bồn tắm cũng rất lớn.
Thật ra cô hơi muốn ngâm mình một lát, nhưng dù sao đây cũng là nhà người ta nên không dám tùy tiện.
Xác nhận cửa đã khóa kỹ, Lục Tích vẫn không hoàn toàn yên tâm. Cô do dự hồi lâu mới chậm chạp cởi quần áo.
Cô đi chân trần tới dưới vòi sen, tìm mãi mới thấy công tắc của hệ thống thông minh nằm ở đâu.
Khi nước nóng xối xuống, cảm giác vô cùng dễ chịu. Lục Tích quyết định sau này kiếm được nhiều tiền, cô cũng phải lắp một hệ thống như thế này.
Ấn lấy dầu gội, Lục Tích vừa xoa tóc vừa nhìn về phía cửa.
Ở nhà chị gái, mỗi lần tắm cô đều nơm nớp lo sợ. Bởi có lần khóa cửa bị hỏng, rõ ràng cô đã nói với chị gái và anh rể rằng mình đi tắm, vậy mà anh rể vẫn “vô tình” xông vào, khiến Lục Tích sợ đến suýt mất hồn.
Kể từ đó, mỗi lần tắm cô đều theo phản xạ nhìn về phía cửa.
Bên phía Phó Nam Châu, sau khi sấy khô tóc, anh cầm tập tài liệu mang từ công ty về, ngồi bên giường xem.
Thỉnh thoảng anh lại nhìn đồng hồ trên cổ tay.
Lục Tích vào đó đã nửa tiếng rồi, vẫn chưa tắm xong hay là bị ngất?
Đặt tài liệu xuống, người đàn ông cao lớn chậm rãi đứng dậy, đi tới cửa phòng tắm, khớp ngón tay gõ nhẹ lên cửa kính.
“Lục Tích?”
“Xong... xong ngay đây.”
Lục Tích cuống quýt đáp, vội cài áo ngực lại.
Năm phút sau, Lục Tích hít sâu một hơi rồi mở cửa phòng tắm, một tay ôm lấy cánh tay mình, trông có phần mất tự nhiên.
Phó Nam Châu liếc nhìn cô, ánh mắt hơi tối lại.
Hai má cô gái đỏ hồng, làn da ẩm mịn. Đặc biệt là đôi môi hồng khẽ hé mở, giống như một quả anh đào hấp dẫn đang chờ người hái xuống.
Phó Nam Châu đứng dậy: “Lục Tích, qua đây.”
Tim Lục Tích thắt lại, toàn thân lập tức tiến vào trạng thái báo động cấp một!
Sắp làm thật sao?!
Phó Nam Châu đột nhiên bật cười: “Qua đây sấy tóc.”
Nghe vậy, Lục Tích lập tức ngẩng đầu. Đôi mắt nai trong veo đầy vẻ khó hiểu.
“Sấy tóc?”
≧◔◡◔≦
------------------------------
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 
-250407.png&w=256&q=75)
-328046.png&w=256&q=75)

-904652.png&w=256&q=75)