Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vị Hôn Thê Phản Diện Thay Đổi Hình Tượng Rồi Chương 1: Quỷ Trủng

Cài Đặt

Chương 1: Quỷ Trủng

Nửa đêm, Quỷ Trủng.

Là một trong những cấm địa khiến vô số tu sĩ nghe đến đã khiếp sợ, Quỷ Trủng tuyệt đối không phải là hư danh.

Ma vật bị lưu đày đến nơi này tụ tập lại thành yêu tà, cùng với u hồn Lệ Quỷ tràn ngập nơi đây, oán khí ngút trời quanh năm không tan. Cho dù đã vào đêm, xuyên qua lớp ánh trăng sáng lạnh lẽo, vẫn có thể nhìn thấy làn sương đỏ như máu lan tỏa trong không trung.

Quỷ Trủng đầy rẫy tà ma, hiếm khi có người đặt chân đến, nhưng vào lúc này, dưới ánh trăng lại hiện ra hai bóng người mang theo át khí ngút trời.

Hai người đứng thành thế vây giết, dưới những cái bóng chồng lên nhau là một người toàn thân đầy máu, nằm sấp trên mặt đất.

"Ngươi thế mà còn sống."

Gã thanh niên cao lớn vạm vỡ cười ha hả, đá mạnh vào bóng người trước mặt: "Cái gì mà thiên tài kiếm đạo, công tử thế gia, rốt cuộc cũng rơi vào cảnh này, chẳng phải vẫn phải chết dưới tay lão tử sao!"

Cú đá này không hề nương tay, vừa vặn đá trúng bụng dưới.

Đó là một đôi mắt vằn vện tơ máu.

Đồng tử đen kịt, sâu thăm thẳm như giếng cổ, từng tia máu đỏ như dây leo mọc um tùm, quấn lấy nhau tạo thành một cỗ oán hận bị đè nén nhưng lại cuồng loạn như dã thú.

"Nhớ ra rồi sao?"

Gã thanh niên nhìn vào mắt hắn, cười khinh miệt: "Năm đó ta là gia đinh trong Bùi phủ, đem lòng yêu mến một nha hoàn tên là Tri Tước, vốn muốn cùng nàng nên duyên, nhưng đêm hôm đó lén gặp nhau, lại bị Bùi thiếu gia bắt gặp, lấy cớ 'Đồi phong bại tục' đuổi ta ra khỏi Bùi gia, còn đánh ta một trận tơi bời --- Ai có thể ngờ được, có ngày ngươi lại rơi vào tay ta?"

Đó đương nhiên là lời nói dối đã được tô vẽ cho đẹp mà thôi.

Lúc đó là chuyện chàng có tình mà nàng không có ý, Tri Tước luôn tìm cách tránh né gã, gã nhất thời tức giận, quyết định nhân lúc nửa đêm canh ba không có ai liền dùng vũ lực cưỡng ép nàng ấy, không ngờ lại đúng lúc Bùi thiếu gia luyện kiếm trở về, nghe thấy tiếng Tri Tước kêu cứu, liền ra tay gọt luôn ngón tay cái của gã.

Tiền đồ, kế sinh nhai và cả người con gái đó, đều do tên tiểu tử này ban tặng, trong một đêm tất cả đều tan thành mây khói. Gã thân bại danh liệt, chỉ đành gia nhập vào đám giặc cỏ cướp bóc, làm những chuyện giết người cướp của.

Gã càng nói càng giận, trường kiếm trong tay rung lên, đang định tiếp tục đá thêm vài cái, thì nghe thấy nữ tử áo đỏ bên cạnh lên tiếng: "Quỷ Trủng nguy hiểm, mau chóng giải quyết, đừng nên ở đây lãng phí thời gian."

"Cũng phải."

Gã thanh niên nhếch mép, dí trường kiếm vào cổ họng người nọ, chỉ hơi dùng sức một chút, máu tươi liền tuôn ra như những hạt châu rơi xuống: "Bùi gia treo thưởng rất hậu để tìm kiếm tung tích của tiểu thiếu gia, sống chết không cần biết. Cho dù ta giết ngươi ở đây, thì số tiền đó cũng..."

Lời còn chưa dứt, gã bỗng nhiên biến sắc, ngẩng đầu lên quát lớn: "Ai?"

Nữ tử áo đỏ nhíu mày, nghe vậy liền nhìn theo, quả nhiên nhìn thấy một bóng người trên tảng đá lởm chởm cách đó không xa.

Người tu đạo có thị lực rất tốt, cho dù khoảng cách rất xa, nhưng hai người vẫn có thể nhìn rõ dung mạo của người tới.

Thế mà lại là một nữ nhân.

Một nữ nhân đơn độc một mình, dáng người mảnh mai yểu điệu, thậm chí còn... xách theo một hộp bánh ngọt.

Đúng vậy, là hộp bánh ngọt.

Quỷ Trủng đầy rẫy yêu ma, gần đây lại đúng lúc cửa quỷ vực mở ra, các tu sĩ đều hận không thể mang theo toàn bộ gia sản của mình, đao kiếm độc dược cái gì cũng có, vậy mà vị trước mắt này...

Gã thanh niên nhíu mày, dời sự chú ý từ hộp bánh ngọt sang, trong nháy mắt khi nhìn thấy dung nhan của nàng, gã không khỏi lộ ra vẻ kinh diễm.

Vị cô nương có lai lịch không rõ này còn rất trẻ, mặc một bộ váy lụa màu trắng tinh khôi đơn giản, mái tóc đen được búi lên một cách qua loa, nàng đứng trên đỉnh tảng đá kỳ dị một cách lười biếng.

Nàng không hề trang điểm cầu kỳ, nhưng giữa hàng lông mày lại tự nhiên toát ra vẻ đẹp kiều diễm, đôi mắt phượng dài thanh tú, khi chạm phải ánh mắt của hai người bọn họ, liền hiện lên vẻ khiêu khích nửa như cười như không.

"Nói là 'muốn nên duyên cùng Tri Tước', nghe thì đường hoàng lắm, ai biết được sau lưng lại làm ra những chuyện không bằng cầm thú."

Nói xong, nàng liền nhảy xuống, đứng vững vàng trên mặt đất.

Thanh niên và nữ tử áo đỏ đều không nhận ra, khi giọng nói này vang lên, người trên mặt đất vốn luôn im lặng như xác chết bỗng chốc cứng đờ, ố nén cơn đau ngẩng đầu lên.

Nữ tử áo đỏ nắm chặt vỏ kiếm, cáu giận trừng mắt nhìn gã thanh niên bên cạnh: "Vị cô nương này, làm việc gì cũng phải theo thứ tự trước sau, chúng ta đã phát hiện ra hắn trước, thì không có chuyện cô nhúng tay vào."

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc