Thân phận của Bùi Chử Nhai rất đặc biệt, phụ thân hắn là hồ yêu, mẫu thân là phàm nhân tu sĩ, sinh ra đứa con bán yêu yếu ớt, khi còn nhỏ thân thể đã suy nhược, lại còn là thể chất dễ chiêu mời tà ma ác quỷ, mới sinh không lâu đã suýt chết yểu trong tã lót.
Trước năm năm tuổi, nàng chỉ nghe phụ mẫu nhắc đến tên người này, luôn nói tiểu nhi tử nhà họ Bùi hôm qua mắc bệnh gì đó, hôm nay lại gặp phải con quỷ đáng sợ nào.
Hắn gắng gượng duy trì hơi thở, qua lại giữa âm dương hai giới, cho đến khi qua năm tuổi mới dần dần khỏe mạnh.
Vì có lời của hệ thống từ trước, khi năm tuổi lần đầu tiên gặp hắn, nàng đã có thành kiến với đứa bé luôn cười tủm tỉm này, luôn cảm thấy nụ cười của hắn là giả tạo.
Lúc ấy, hắn hiển nhiên tu luyện công phu "giả vờ làm người tốt" chưa đủ thuần thục, còn dám học theo đại ca nàng gọi nàng là muội muội. Nghe mấy tiếng "muội muội" khiến nàng sợ tai mình chảy mủ.
Hơn nữa, nàng dám chắc hắn đến là vì muốn giải trừ hôn ước giữa hai người, khi đó nàng vì tu luyện linh quyết nên tay bị thương, nhưng hắn lại cầm một con diều đến, hỏi nàng có muốn thả diều không.
Cánh tay nàng bó chặt như một cái chày, thả cái diều khỉ gió gì. Nếu trói hắn vào diều, nàng còn có tâm trạng kéo hắn dạo vài vòng.
Nàng nghĩ hắn sẽ tức giận, nhưng hắn chỉ cười ôn hòa nói: "Xem ra Niệm Thanh muội muội không thích con diều này, không sao. Bùi gia ở Bắc Châu, Bắc Châu có một người thợ khéo tay, từng làm vô số diều tinh xảo. Về sau nếu có thể kết thân, sẽ mua thêm vài cái tốt hơn đến."
Hồ ly chết tiệt, cố ý nhắc đến chuyện này, muốn ép nàng mở miệng hủy hôn ước đúng không.
"Được thôi, vậy nhớ chọn mấy con diều đẹp đó. Nếu lại mua con xấu xí, có bao nhiêu xé bấy nhiêu." Nàng cố tình giả vờ không nghe ra, thậm chí còn mỉa mai, "Chỉ không biết một kẻ bệnh tật đến đi lại còn khó khăn, đến lúc đó là diều thả ngươi hay ngươi thả diều? Với bộ dạng này, mà còn dám mơ tưởng kết thân với ta."
Sau khi châm chọc hắn, nàng lại ác liệt đe dọa, không cho hắn nói những chuyện này với phụ mẫu nàng, nếu không về sau gặp hắn một lần sẽ đánh hắn một lần.
Sau đó hai người họ ít qua lại, chỉ lác đác gặp vài lần. Nàng cũng vui vẻ làm khó hắn, rồi xem hắn lộ ra bộ mặt thật ẩn dưới vẻ hiền lành.
Tuy nhiên, theo thời gian, cách này dần dần mất tác dụng.
Tuổi càng lớn, kỹ năng "giả vờ làm người tốt" của hắn càng thuần thục, bất kể nàng làm đến mức nào, thần sắc hắn vẫn không mấy thay đổi, cũng càng ngày càng giống "ngụy quân tử" được miêu tả trong nguyên tác.
Ký ức cũ lướt qua trong tâm trí, Sở Niệm Thanh kéo suy nghĩ về, nhìn người cách đó không xa.
Nàng khẽ ngẩng cằm, vẻ mặt lạnh nhạt: "Ngươi nói giọng điệu gì thế, chẳng lẽ không nhận ra ta?"
Bùi Chử Nhai khẽ cười: "Đương nhiên nhớ. Nếu không nhận ra, sao lại nói chuyện với nàng?"
Vẫn còn nhớ nàng sao?
Xem ra những lần nàng gây khó dễ ít ỏi cũng có hiệu quả không tệ.
≧◔◡◔≦
------------------------------
Đọc xong chương này thấy web mới thế nào rồi nàng iuu? 🥰 Cho Toidoc xin vài dòng ý kiến về app/web để nhận liền 10.000 ♦️ bỏ túi nghen! 💎✨
👉 https://forms.gle/hM7CSDdcZneBk11X9
Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại 


-593460.png&w=256&q=75)
