Khám phá danh sách truyện full
Khám phá
Thể loại truyện full
Thể loại
Blog truyện
Blog truyện
Đăng truyện tại Toidoc
Hỗ trợ
Tài khoản cá nhân
Đăng nhập

Vị Hôn Thê Phản Diện Của Thánh Phụ Hắc Liên Hoa Chương 23

Cài Đặt

Chương 23

Không như những người khác cứ níu lấy thân thế của nàng mà hỏi mãi không thôi, Sở Niệm Thanh không quan tâm nàng rốt cuộc là ai, chỉ ném chiếc ô trong tay cho nàng: "Mặc kệ ngươi là ai, vừa hay thiếu một người che ô, đã rảnh rỗi đứng ngây ngốc ở đây, vậy thì cùng ta ra ngoài sắm chút đồ."

Cứ thế nàng mơ mơ màng màng cùng nàng ra khỏi Sở phủ.

Phần còn lại là những ký ức rời rạc, ngắt quãng.

Tiếng rao hàng ồn ào.

Chiếc ô luôn xiêu vẹo.

Sở Niệm Thanh dẫn nàng chạy khắp nơi trong cái nắng hè gay gắt, ánh nắng trắng chói chang và những luồng khí nóng quấn lấy nhau, chói mắt người ta đau nhức.

Con kẹo hình người bị nàng ép nhét vào tay nàng, đường dẻo dính chảy xuống dọc lòng bàn tay.

Nước đường phèn lạnh buốt đến thấu răng, hơi lạnh thấm thẳng vào ngũ tạng.

Rồi đến bãi cỏ mềm mại lộn xộn.

Sở Niệm Thanh dùng nan tre đan thành vợt bắt chuồn chuồn, giơ rất cao, rất cao.

Mạng nhện bị gió thổi bay lả tả, lao về phía những con chuồn chuồn bay loạn xạ.

Cỏ khô xào xạc lay động, nàng đứng bên bờ ruộng, nhìn thấy vị trưởng tỷ vốn luôn không có vẻ mặt tốt với bất kỳ ai kia đang chạy, đang nhảy, tiếng cười cũng cao vút, như chim kinh hãi vang vọng khắp núi rừng.

Hoặc là do bị nàng ảnh hưởng, nàng cũng cảm thấy một sự thoải mái và tự do hiếm có mà nàng chưa bao giờ có được trong phủ.

...

Những mảnh ký ức vụn vặt trong quá khứ lướt qua trong tâm trí, tầm nhìn của Liên Kha Ngọc dần tập trung lại.

Khi nhìn lại người trước mặt, nàng lại nhớ đến việc Sở Niệm Thanh đã đến tìm nàng.

Mặc dù trước đó đã nghe nói nàng cũng sẽ đến Ngự Linh Tông, nhưng sự trùng phùng bất ngờ này vẫn khiến người ta không kịp trở tay, nàng nhất thời không nghĩ ra nên nói gì, đành trừng mắt nhìn người đến, chờ nàng nhắc đến cái nóng của ngày hôm đó, con kẹo tan chảy, con chuồn chuồn nhẹ nhàng, chiếc ô cuối cùng cũng chẳng dùng đến...

Dù nhắc đến điều gì cũng được.

Hoặc không màn đến những điều khác, chỉ trêu chọc nàng về bộ dạng thảm hại khi bị rơi xuống hồ sen, dính đầy bùn đất ngày đó.

Nhưng không.

Nàng thậm chí còn chưa nhắc đến một câu, một chữ nào.

Sở Niệm Thanh nhìn nàng với ánh mắt vô cùng xa lạ, ngữ khí cũng không khác gì khi nói chuyện với người khác. Nàng hỏi: "Ngươi chính là Liên Kha Ngọc?"

Lại quên nàng một lần nữa.

Thì ra ngày đó cũng như chuồn chuồn lướt qua, không để lại chút dấu vết nào.

Tay Liên Kha Ngọc chậm rãi di chuyển, vô tình đè lên một góc vạt áo.

Dù không nhìn thấy, nàng cũng nhờ xúc giác mềm mại trơn mượt mà nhận ra đó là y phục của ai.

Nàng chậm rãi siết chặt tay, bàn tay ẩn hiện gân xanh đè lên góc áo, vò nát, vặn vẹo biến dạng, gần như muốn lún vào da thịt.

Còn ánh mắt nàng thì vẫn khóa chặt vào khuôn mặt nửa ẩn trong đêm tối kia.

Sự bàng hoàng và kinh ngạc khi trùng phùng lúc này đã phai nhạt, thay vào đó là tâm trạng phức tạp khó nói thành lời.

Lại quên nàng một lần nữa.

Những chuyện tốt xấu ngày xưa, ao sen và ruộng lúa, bùn đất bám đầy người, nước đường dính trên tay… chỉ một mình nàng nhớ rõ ràng.

Chỉ một mình nàng nhấm nháp chút sóng gió khuấy động trong sự tĩnh lặng.

≧◔◡◔≦

------------------------------

Lời nhắn từ Toidoc:

Có những người như những cuốn tiểu thuyết kinh điển, càng đọc càng thấy hay, càng ở gần càng thấy trân trọng. Đừng vội vã, trang hay nhất thường nằm ở phía sau.

Toidoca.com lưu truyện bạn đang đọc tại Thư viện truyện bạn đã đọc