Trans by MintwoooĐợi Uông Thanh đi rồi Quan Hề cùng Giang Tùy Châu ngồi trong phòng ăn bữa sáng.“Vị hôn phu… Em còn chưa nói gì nha, từ lúc nào mà anh lại được dùng cái danh xưng này hả.”Giang Tùy Châu: “Vậy nói người nửa đêm rồi còn ở trong phòng em chỉ là một người bạn khác giới có hợp lý không.”Quan Hề uống một ngụm sữa bò: “Người ta cũng không biết anh ở đây lúc nửa đêm.”Giang Tùy Châu: “Vậy thì anh mới sáng ra đã đến phòng em đánh răng?”Khuôn mặt kiêu ngạo của Quan Hề không giữ nổi nữa, cô đặt cốc sữa bò xuống rồi đứng lên: “Ăn xong rồi, em đi xem chiều nay ra sa mạc mặc đồ gì cho đẹp.”Giang Tùy Châu: “Em mới ăn được bao nhiêu.”“Tối qua em ăn nhiều quá.”Giang Tùy Châu: “Uống hết sữa đi đã.”“Lát nữa…”Quan Hề nói xong liền đi đến bên tủ quần áo, quả thực cô cần chọn đồ để mặc.Vì chuyến đi sa mạc chiều nay mà cô đã mang theo hai chiếc váy đỏ cực kỳ phiêu dật.
Mỗi chiếc váy đều có ưu điểm riêng, cô còn không biết hôm nay nên mặc cái nào thì đẹp hơn.Vốn dĩ muốn nhờ đồng nghiệp qua chọn giúp, nhưng bây giờ trong phòng còn có Giang Tùy Châu, cô cũng chẳng cần nhờ đến người khác nữa.Quan Hề lấy hai chiếc váy ra, cầm mỗi chiếc một bên bước qua hỏi anh: “Anh cảm thấy cái nào đẹp hơn?”Giang Tùy Châu chậm rãi lấy giấy lau khóe miệng, anh ngẩng đầu nhìn, “Cái nào cũng được.”Quan Hề: “Anh có thể đừng qua quýt thế không.”Giang Tùy Châu đỡ trán, nghe cô nói lại nhìn kỹ một lần nữa: “Em cầm thế này thì sao anh nhìn ra được.”Váy được làm từ chất liệu mềm rủ xuống như thác nước, cầm như cô quả thật không nhìn ra được gì.Quan Hề nghĩ cũng đúng, “Vậy để em mặc thử, đợi em lát.”Quan Hề liền bỏ hai chiếc váy xuống giường, định cởi quần áo ngủ ra rồi mặc lên luôn.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


