"Xuất phát."
Type: Mều
"Vô tình gặp phải thôi."
Lạc Dịch vừa chầm chậm châm thuốc rít một hơi vừa hỏi dồn: "Lục Tự nói với cô ấy thế nào?".
"Anh ấy bảo anh bị trúng một phát súng vì chống lại lệnh bắt, bỏ trốn rồi. Sau đó cô gái kia nổi điên lên, vừa khóc vừa đánh anh ta."
Lạc Dịch rít một hơi thuốc thật sâu, hồi lâu vẫn không nói gì. Cuối cùng anh hỏi thêm: "Lục Tự không làm gì cô ấy chứ?".
"Anh ấy việc gì phải so đo với một cô gái. Ồ đúng rồi, mẹ cô gái kia định đưa cô ấy về Bắc Kinh, ngay sáng nay đây này."
Lạc Dịch im lặng chốc lát. Hạ tổng phát hiện ra rồi. Anh từng tính toán sẽ ngả bài với Hạ tổng, nhưng không ngờ khi bị phát hiện, anh không có ở đó, chỉ một mình cô phải đối mặt.
Type: Mều
Chu Dao thôi khóc lóc, thở hổn hà hổn hển, lúc đầu cảm thấy hơi sợ hãi nhưng rồi biểu cảm ấy mau chóng biến mất trên khuôn mặt cô. Cô đã không còn là cô con gái ngoan ngoãn của bà nữa rồi.
Trên mặt Hạ Minh Chân không có biểu cảm gì, bà tự chống nạng, bước từng bước tới, hỏi cô một câu: "Con và cậu ta có quan hệ gì?".
Chu Dao giàn giụa nước mắt, kiên định trả lời: "Anh ấy là bạn trai con".
Hạ Minh Chân cơ mặt giần giật, hỏi tiếp: "Được bao lâu rồi?".
"Bọn con bắt đầu yêu nhau từ hồi còn ở Á Đinh."
"Đứa con gái ở trong phòng cậu ta đêm hôm trước... cũng là con sao?”
"Ba mẹ nuôi con bao nhiêu năm nay... Con... Con cứ thế làm ba mẹ đau lòng." Hạ Minh Chân vừa tức vừa giận, gương mặt như phủ một lớp sương lạnh. "Con xem dáng vẻ của con bây giờ thế nào đi? Lụy tình sướt mướt. Con xem con đã yêu đương loại người nào thế kia? Tên tội phạm lừa,..".
"Anh ấy không phải tội phạm lừa đảo!" Chu Dao ngắt ngang, làn sương mờ trên đôi mắt dần tan đi, giọng quyết liệt. "Tại sao mẹ không tin anh ẩy? Trước giờ, anh ấy còn chưa từng nghi ngờ mẹ tráo đổi Phật tháp giả hại mình”.
"Cậu ta biết gia cảnh của con, tốn bao công sức tiếp cận để giành được tình yêu và thân thể của đứa con gái trẻ người non dạ như con. Một người đàn ông mặt trâng mày tráo đến mức này, không phải kẻ lừa gạt thì là gì?"
Chu Dao tức đến nổ phổi, định nói gì đó nhưng Tưởng Hàn đã tiến lên kìm cô lại: "Chu Dao, cậu đừng chọc giận mẹ cậu nữa. Dì ấy vì ai mà phải nằm viện, cậu còn muốn trêu tức mẹ sao?".
Chu Dao nhìn bộ quần áo bệnh nhân trên người mẹ, nước mắt tí tách rơi xuống, vừa đau lòng vừa tức giận: "Mẹ, tại sao mẹ cứ phải như vậy?".
"Cậu ta bao nhiêu tuổi, còn con thì mới bao nhiêu? Con còn trẻ không hiểu chuyện, cậu ta không nên lợi dụng con mới phải." Hạ Minh Chân nghiến răng nghiến lợi. "Chu Dao, con thật ngu ngốc, con bị người ta lừa rồi."
"Anh ấy không lừa con, là con thích anh ấy trước!" Chu Dao phản bác với nỗi thất vọng cùng cực. "Từ trước đến giờ, con chẳng bao giờ nói chuyện được với mẹ cả!".
Chu Dao xoay người bỏ đi.
"Con đứng lại!" Hạ Minh Chân lạnh lùng quát cô.
"Con muốn đi tìm ông chủ Lạc."
"Không được đi!" Hạ Minh Chân lạnh giọng ra lệnh. "Sáng mai, chúng ta ra sân bay."
Chu Dao quay đầu, lần đầu tiên trong đời dám phản kháng quyền uy của bà: "Không tìm được anh ấy thì con sẽ không theo mẹ về đâu". Nói xong, cô liền dứt khoát cất bước rời đi.
Hạ Minh Chân: "Tưởng Hàn!".
Tưởng Hàn cũng bực đến mức muốn nhảy dựng lên, không hề chãn chừ chạy đến giữ Chu Dao lại. Cô giãy giụa chống đối, nhưng chung quy không khỏe bằng Tưởng Hàn nên bị cậu ta cưỡng chế đưa đi.
Khu vực hành lang mau chóng yên tĩnh trở lại, vẻ mặt Hạ Minh Chân thoắt cái trở nên hờ hững và bình tĩnh, nhưng thực ra cũng đã bị một phen hú hồn. Bà thản nhiên nhìn đám Lục Tự và Khương Bằng, lịch sự nói: "Để mọi người cười chê rồi".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
