Chu Dao chỉ biết lặng thinh, thầm than: Mẹ, là con đấy!
Tây Song Bản Nạp về khuya mang theo hơi thở của thảm thực vật nhiệt đới. Tại khoảnh sân ở góc đường vắng vẻ, những lùm cây đan xen hỗn tạp, dòng nước róc rách chảy xuôi, con đường nhỏ trải đầy đá cuội dẫn tới tận cửa căn nhà mái nhọn tường trắng kiểu Thái. Lạc Dịch cởi giày bước vào, sàn nhà lát đá cẩm thạch lạnh thấu người.
Căn phòng trang trí nguy nga lộng lẫy, nhìn đâu cũng thấy ngọc phỉ thúy. Người làm dẫn Lạc Dịch và Yến Lâm đến phòng trà tiếp khách ở tầng một, ông chủ Cao đang ngồi hút thuốc lào trên chiếc ghế gỗ lim. Ông ta khoảng bốn mươi tuổi, mắt đeo kính, phong thái nhã nhặn lịch sự, không hề bị phát tướng ở độ tuổi trung niên.
Một tay ông ta nâng điếu cày bằng trúc. Đầu trên ống trúc để hở miệng, đầu dưới có một đốt nhỏ rỗng nhô ra, trông như cành cây đâm nhánh, đó là nõ điếu. Đáy ống trúc chứa nước, lúc hút, khói sẽ qua nõ điếu đi vào ống trúc, sau khi lọc qua nước sẽ theo lực hút tràn vào buồng phổi. Tay còn lại vê tròn thuốc tra vào nõ điếu, ông ta kề miệng vào đầu trên điếu cày rít một hơi, sợi thuốc cháy lên, tiếng nước điếu kêu giòn giã. Ông ta ngẩng đầu nhìn các vị khách mới đến, khói thuốc lượn lờ tỏa lên từ bên trong điếu cày.
“Yến tổng."
"Ông chủ Cao." Yến Lâm cười mờ lời. "Sau khi đổi nghề có vẻ ông càng ngày càng nhàn nhã thoải mái đấy!".
Yến Lâm cười sâu xa: "Có gì cần giúp đỡ thì anh cứ việc mở lời, ông chủ Cao là người rất nghĩa khí".
Lạc Dịch thoáng liếc qua Yến Lâm rồi lại nhìn ông chủ Cao, không mào đầu dông dài: "Ông chủ Cao, tôi muốn nhờ ông một việc. Dẫn tôi đi gặp một người".
"Ồ, nếu là bạn của Yển tổng, có thể giúp tôi nhất định sẽ giúp." Ồng chủ Cao rất thẳng thắn. "Ai vậy?".
"Viên Vĩ."
Sắc mặt Yến Lâm không hề thay đổi. Ông chủ Cao rít một hơi thuốc lào, nhìn anh với vẻ mặt nghi ngờ: "Viên Vĩ nào?".
Lạc Dịch như cười như không: "Hai năm trước, ông ta là giám đốc thu mua của Âu Á, nhờ ông ta mà ông và Âu Á mới có quan hệ hợp tác làm ăn. Khi ông ta mãn nhiệm, ông cũng mất sức cạnh tranh so với các công ty khác. Ông chủ Cao còn nhớ không?".
"Ồ, là giám đốc Viên à?" ông chủ Cao vỗ đùi cái đét, cứ như đến giờ mới chợt nhớ ra. "Ha ha, thực ra khi đó, tôi không thân với ông ta cho lắm, chẳng qua là đút lót ông ta để trở thành nhà cung cấp hàng cho Âu Á mà thôi...". Ông chủ Cao giơ tay lên vê đầu ngón tay ra hiệu trước mặt Lạc Dịch.
Anh đã đoán ra điều này từ trước, lạnh nhạt hỏi tiếp: "Sau khi giám đốc mới lên thay, sao ông chủ Cao không tiếp tục hối lộ nữa?".
"Tôi đổi nghề rồi. Tuy nghề này kiếm được nhiều tiền nhưng rủi ro cũng cao."
Lạc Dịch lại hỏi: "Ông chủ Cao hẳn đã nghe nói đến Phật tháp ngọc bích rồi nhỉ?".
"Người trong nghề ai ai chẳng biết."
Lạc Dịch khẽ cười: "Tôi chính là tổ trưởng giám định ngọc nhưng lại bị Phật tháp này hại lên bờ xuống ruộng".
Ông chủ Cao sững sờ: "Ồ, hóa ra anh là người giám định sai".
"Không phải." Lạc Dịch điềm nhiên khẳng định. "Pho tượng mà tôi giám định là Phật tháp thật. Hơn nữa, tôi còn tra được ông chính là người dẫn mối, giúp giám đốc Viên mua được Phật tháp cho Âu Á".
"Chuyện này thì đúng." Ông chủ Cao gật đầu. "Nhưng ngày ấy, chúng tôi làm ăn chính đáng, tuân thủ pháp luật. Mối quan hệ giữa tôi và giám đốc Viên chỉ dừng lại ở mức cộng sự thôi. Sau khi anh ta mãn nhiệm, chúng tôi không còn liên hệ nữa. Huống chi tôi đã bỏ nghề buôn ngọc từ lâu nên không thể giúp anh chuyện này được rồi".
Lạc Dịch không hỏi chi tiết, biết Yến Lâm đã nói qua với ông ta trước rồi, giờ anh có hỏi cũng vô dụng. Huống chi anh đã nắm được một điểm sơ hở của ông ta.
Anh đứng dậy xin phép ra về, ông chủ Cao còn rất hiếu khách, sai người làm đi gọi xe. Yến Lâm thì ở lại phòng trà, nói muốn trò chuyện với ông chủ Cao một lát.
Một mình Lạc Dịch ngồi chờ trong phòng khách, bất ngờ nhìn thấy tường ảnh phía trong cầu thang. Anh vội vã bước tới, nhìn lướt qua ảnh gia đình và bạn bè. Lạc Dịch chợt thấy trong tấm ảnh chụp hình một người có đôi mắt quen thuộc, trông sắc bén khiến người ta cảm thấy gã chẳng thể nào là người tốt được. Cảnh nền là thôn trại của dân tộc Thái, cây xoài sum suê cao vút che đi nóc nhà màu vàng kim. Hắn đứng bên cạnh ông chủ Cao với tư thế như một tên thuộc hạ.
Người này... hình như Lạc Dịch đã từng gặp tại cổng bệnh viện ở Á Đinh.
Anh vừa định lấy điện thoại di động ra chụp lại, chợt nghe tiếng bước chân của Yến Lâm tiến đến từ phía phòng trà. Không kịp nữa rồi, anh vội vã quay lại phòng khách.
Người làm đi tới, nói là xe đang đỗ ở gốc cây ngoài kia. Lạc Dịch và Yến Lâm đi trên con đường nhỏ trải đá cuội ra ngoài. Anh đang suy nghĩ về nơi chụp bức ảnh kia nhưng lượng thông tin quá ít ỏi, tạm thời chưa thể đưa ra kết luận.
Ở Cảnh Hồng, những nóc nhà vàng rực và cây xoài kiểu như thế này cực kì phổ biến.
Yến Lâm thấy vẻ mặt anh nghiêm túc, hàng mày mảnh khẽ nhướng lên, nói đầy ẩn ý: "Hóa ra anh vào làm việc tại Âu Á là để điều tra về Phật tháp ngọc bích. Chỉ cần nói với em là được mà, anh cần gì phải đi điều tra cho khổ cực?".
Lạc Dịch nhận ra giọng điệu của cô ta có chút gì đó hả hê sung sướng. Anh nhìn qua rồi đáp lại lịch sự: "Hôm nay em đưa anh tới gặp ông chủ Cao là đã giúp đỡ anh nhiều rồi".
Yến Lâm nhìn anh, chợt cảm thấy có điều gì đó là lạ. Cô ta nghĩ mãi mà không biết khác thường ở điểm nào, chỉ nghĩ anh thích chứng tỏ ta đây thôi, thuận thế chẹn họng anh: "Thật thế à? Nếu có thể giúp anh tìm được Viên Vĩ thì tốt”.
Cô ta bước lên trước, vừa mở cửa xe vừa nói: "Có đỉều, lúc anh quyết định theo em đến đây, em đã rất bất ngờ, cũng cực kì vui".
Giọng điệu cô ta mang theo sự kiêu ngạo của kẻ chiến thắng, Lạc Dịch chỉ thoáng nghe đã nhận ra.
Anh dừng bước, giọng nói trở nên lạnh lùng: "Em biết trong phòng anh có người à?".
Đang bước lên xe, Yến Lâm chợt khựng lại. Vẻ mặt cô ta sững sờ, thầm trách mình lỡ lời, lại không ngờ được anh nhạy bén đến mức ấy. Cô ta nhìn đồng hồ đeo tay, thời gian còn lại không kịp rồi, đành phải kéo dài thêm.
Cô ta mỉm cười quay đầu lại: "Làm gì có chuyện đó, ý em nói...".
Cô ta còn chưa dứt lời, Lạc Dịch đã lao đến bóp cổ, dốc sức đè cô ta lên thân xe. Yến Lâm ngạt thở đỏ bừng mặt, mu bàn tay Lạc Dịch nổi đầy gân xanh, năm ngón tay siết chặt cổ cô ta.
Đáy mắt anh hằn đầy tia máu, gằn từng câu từng chữ: "Cô dám động vào cô ấy, tôi sẽ băm xác cô cho chó ăn!".
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
