Còn ở dưới lầu, Lạc Dịch đi vào phòng, đóng cửa lại. Anh đứng ngay giữa cửa, ngẩng đầu nghĩ ngợi một hồi rồi cau mày: “Chậc!”.
Lâm Cẩm Viêm thở dài thườn thượt, cuối cùng bỏ cuộc, chỉ dặn dò một mình cô ở lại khách sanh nhớ chú ý an toàn.
Sau khi bạn bè rời đi, Chu Dao quét dọn phòng ốc, giặt một đống quần áo rồi tắm rửa sạch sẽ. Loay hoay cả buổi không còn gì để làm nữa, thế là một mình cô ngồi thừ trong căn phòng trống trải hồi lâu.
Dưới sân chợt vọng lên mấy tiếng cười đùa của mấy người đàn ông, Chu Dao thính tai nghe thấy có cả tiếng cười trầm ấm của Lạc Dịch pha lẫn trong đó, bèn nhanh chân trèo lên giường, nhoài người ra cửa sổ, cúi đầu ngắm nhìn.
Nhóm nhân viên khách sạn đang cười nói ở ngoài sân, nam nữ đều có. Lạc Dịch bỏ một tay vào túi, đứng bên cạnh hút thuốc lá, xem bọn họ đùa vui.
Đám con gái đang vây quanh trêu Trát Tây. Hôm nay, cậu ấy mặc trang phục truyền thống của người Tạng, trông rất long trọng. Những người còn lại cũng ăn bận vô cùng chỉn chu, hình như định rủ nhau ra ngoài làm việc quan trọng gì đó.
Chu Dao lẳng lặng nhoài người trên bệ cửa sổ xem họ nô đùa. Lạc Dịch vô tình ngước mắt liếc qua cửa sổ phòng cô, thấy cô tóc xoã nghiêng đầu với vẻ mặt buồn chán. Anh vừa trông theo cô vừa từ từ nhả khói thuốc.
Lúc đội cô xuất phát, anh cũng ở đó. Bạn bè cô đi hết, chỉ còn lại mình Chu Dao.
Chu Dao thấy anh nhìn mình liền tò mò: “Ông chủ Lạc, mọi người định ra ngoài à?”.
Lạc Dịch gật đầu: “Dự đám cưới anh trai Trát Tây”.
“Đám cưới tổ chức theo phong tục người Tạng hả?” Cô vươn thẳng đầu lên, mắt sáng rỡ.
“Muốn đi à?” Lạc Dịch mỉm cười.
Chu Dao gật đầu lia lịa.
Lạc Dịch vẫy tay: “Xuống đây”.
Chu Dao nhanh chóng trượt xuống giường, lục tìm trong va li. Cuối cùng, cô thay sang chiếc áo len màu trắng, phối với chiếc quần culottes* màu xanh biển, sau đó còn soi gương chải đầu tỉ mỉ. Khi xác định bản thân đã sửa soạn xinh đẹp, cô nhoẻn môi cười với mình trong gương, mặt vui phơi phới chạy xuống lầu.
(*) Culottes: Quần lửng ống rộng.
Mọi người hớn hở kéo nhau vào làng. Lạc Dịch đi cuối cùng, hỏi Chu Dao: “Sao không mặc chiếc váy kia?”.
“Đi dự đám cưới không nên mặc màu đỏ.” Chu Dao chun mũi đáp.
Lạc Dịch khẽ cười: “Ở đây không có tục lệ đó”.
Chu Dao nghĩ ngợi rồi chạy tới trước mặt anh, dang hai tay cho anh ngắm: “Tôi mặc bộ này không đẹp à?”.
“...” Anh không trả lời, vòng qua cô tiếp tục đi về phía trước.
Nhà Trát Tây trong làng Á Đinh, là một chòi canh kiểu Tạng rất lớn, hệt như toà thành vậy. Bên cạnh nhà là ruộng vườn hoa trái, kết hợp sắc xanh sắc hồng xinh đẹp vô ngần.
Bởi vì có đám cưới nê mái nhà và những ngọn cây gần đó đều treo cờ nguyện lungta muôn màu muôn sắc để đón phước lành từ từ trời cao ban tặng. Từng lá cờ tung bay phấp phới trong gió. Ngẩng đầu trông lên, bầu trời trong xanh cao vời vợi được chia thành từng mảnh, hệt như miếng ngọc bích.
Trát Tây là em trai của chú rể, đương nhiên phải đi đón dâu. Lạc Dịch hỏi Chu Dao có muốn góp vui không, Chu Dao đã nôn nóng muốn tham gia từ lâu rồi. Trong đám cưới có gì khiến người ta phấn khích hơn là xem cô dâu chứ!
Cô dâu là người cùng làng, nhà cách đó không xa, chú rể vui như tắm gió xuân cưỡi ngựa đi đón. Bạn bè người thân phía nhà trai múa hát vui tươi theo sau. Đến cửa nhà gái, không khí rộn rã đã lên tới cao trào, chú rể xuống ngựa, được cả đám người vây quanh đẩy vào nhà.
Chu Dao cũng vui vẻ chạy theo nhưng bị Lạc Dịch kéo cổ áo lại.
Một giây sau, đám trẻ con đứng trên mái nhà xách thùng nước dội xuống, cả đám ướt như chuột lột.
Bọt nước bắn lên mặt Chu Dao, cô sử g sốt giây lát rồi lập tức cười khanh khách.
Những người xung quanh xoay tròn, ánh mắt Lạc Dịch nhìn thẳng vào cô, ngắm nụ cười rạng rỡ hệt đoá hoa tươi nở rộ trên núi ấy.
Mọi người nhanh chóng kết thúc điệu múa, tiếng vỗ tay vang lên rào rào. Rời khỏi đội hình, cô liếc đôi mắt sáng ngời tìm vị trí của anh trong đám đông rồi chạy ngay đến đứng bên cạnh anh. Cô vỗ ngực thở hổn hển, nụ cười tươi tắn nở trên đôi môi phớt hồng.
Anh nhìn cô một lúc rồi mới từ từ cất lời: “Kiềm chế một chút, đừng để bị phản ứng cao nguyên”.
Chu Dao thở khẽ, trách móc anh: “Tôi ở đây bao lâu rồi, sao còn bị phản ứng cao nguyên được nữa?”.
Anh vừa định mở miệng thì lại nghe tiếng mọi người hô hào: “Chụm củi, chụm củi!”.
Chu Dao lập tức rướn cổ lên xem, lay lay cánh tay Lạc Dịch, hỏi: “Ông chủ Lạc, chụm củi là gì?”.
Lạc Dịch nhìn ngón tay mảnh dẻ của cô bám trên tay áo mình, thờ ơ nói: “Cô sẽ biết ngay thôi”.
Một đống củi được mang ra giữa sân, đám bạn thân khiêng chú rể lên. Chu Dap đang ngỡ ngàng thì thấy mọi người thình lình ném chú rể lên không trung rồi để chú rể rơi xuống đống củi.
Chu Dao kinh hoàng, lập tức quay đầu đi.
Phút chốc sau, tiếng cười nói vui vẻ của mọi người lại truyền đến, Lạc Dịch vỗ nhẹ bả vai Chu Dao trấn an.
Mặt Chu Dao không còn vẻ hưng phấn, nhỏ giọng thở phào: “Trò này nguy hiểm quá!” rồi lại lẩm bẩm: “Nếu là đám cưới tôi, còn lâu tôi mới cho bọn họ tung chú rể lên như thế, nhỡ rơi ngã bị thương thì sao?”.
Đăng nhập giúp bạn lưu tiến độ đọc, nhận thông báo chương mới và mở khoá các chương VIP.


-495035.jpg&w=256&q=75)
